Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 136

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:12:12
Lượt xem: 7

“Được rồi.” Chủ nhiệm Bạch cười nói, “Cũng đừng khen, nếu không Tiểu Giang sẽ ngượng ngùng.”

Mấy thím thẳng tắp mà nhìn.

Ngượng ngùng chỗ nào? Anh nghe được có tư có vị, không vội mà đi, thực tán đồng đâu.

Giang Hành còn đang nghe mọi người khen ngợi vợ mình.

Chờ nâng mắt lên, mấy thím nghẹn ý cười, ánh mắt chế nhạo.

“Nơi nào nơi nào.” Anh học theo dáng vẻ khiêm tốn của ông nội mình ngày thường, vẫy vẫy tay.

Chủ nhiệm Bạch:……

Đồng chí Tiểu Giang vẫn là quá trẻ tuổi, giả vờ khiêm tốn đều không giống.

Trong phòng, ba đứa nhỏ cùng chị dâu nhỏ của bọn họ đang bận rộn trong phòng bếp.

Nói đúng ra, là Giang Kỳ đang bận, Giang Nguyên cùng Giang Quả Quả phụ trách cùng nhau đuổi chị dâu nhỏ ra phòng khách.

Anh cả nói, chị dâu nhỏ yếu đuối, không thể làm việc dơ, việc nặng nhọc!

Thật vất vả, Giang Nguyên cùng Giang Quả Quả mới dỗ được chị dâu nhỏ ra phòng khách.

Trong phòng bếp lập tức an tĩnh lại, trở thành thiên hạ của Giang Kỳ.

Giang Kỳ cầm nồi to, linh hoạt chuyển cái nồi to ở đầu ngón tay, “Loảng xoảng” một tiếng xào qua xào lại.

Giang Kỳ bận rộn trong phòng bếp, quả thực như cá gặp nước, cảm giác đó, lạc thú nhiều hơn nhiều so với học tập.

Hôm nay chị dâu nhỏ tìm được công tác. Giang Kỳ không khỏi nghĩ, sau khi lớn lên, mình sẽ làm việc gì?

Có cơ hội trở thành một đầu bếp hay không?

Giang Kỳ bốc một nắm muối ăn, ném vào trong nồi.

Rõ ràng trong nồi không có quá nhiều dầu, nhưng nồi rau xanh này, lại được Giang kỳ xào cho béo ngậy, sắc hương vị đều đầy đủ.

Giang Kỳ càng làm càng hăng say.

Đời trước cậu ấy có trở thành một đầu bếp xuất sắc hay không? Việc này, chỉ có anh cả biết!

“Chị vẫn nên vào giúp đỡ.” Ninh Kiều nói.

“Không cần, chị cứ ở chỗ này nghỉ ngơi.” Giang Nguyên chắn ở phía sau Ninh Kiều, hai cái cánh tay mở ra, nói là canh phòng nghiêm ngặt cũng không quá.

“Vậy lát nữa chị rửa chén?” Ninh Kiều hỏi.

“Không được, em rửa!” Giang Quả Quả dùng sức lắc đầu, lại bổ sung, “Còn có anh hai cùng anh cả.”

Doanh trưởng Giang vừa mở cửa vào:……

Thật là em gái tốt của anh, làm việc còn không quên sắp xếp nhiệm vụ cho anh cả vắng mặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-136.html.]

Ninh Kiều lẩm bẩm nói: “Nào có chỉ ăn cơm, không làm việc, này quá thẹn thùng.”

“Chị dâu nhỏ đều có công tác, còn làm gì nữa!”

“Còn chưa bắt đầu đi làm đâu.”

“Cho nên chị phải nghỉ ngơi dưỡng sức nha!”

Ninh Kiều đang nói chuyện, thì nghe thấy tiếng bước chân truyền đến.

Ngẩng đầu, là Giang Hành đã về.

Giang Nguyên cùng Giang Quả Quả suy nghĩ phiêu xa, nói về chủ đề chị dâu nhỏ đi làm.

Giang Quả Quả vui vẻ vô cùng, tuy nói giờ tan học chưa chắc trùng với giờ tan làm của chị dâu nhỏ, nhưng buổi sáng ra cửa vẫn có thể đi cùng với nhau.

“Chị dâu nhỏ lái xe, em đi bộ, sao hai người có thể đi chung với nhau được?” Giang Nguyên liếc Giang Quả Quả.

“Ghế sau có thể chở được, để chị dâu nhỏ chở em! Bạn học trong lớp nhất định sẽ hâm mộ em.”

“Chị dâu nhỏ không chở nổi em.”

“Ai nói?” Giang Quả Quả sờ gương mặt, “Vậy đêm nay em ăn ít thịt một chút.”

Ninh Kiều bật cười, lại nhìn doanh trưởng Giang bị làm lơ, càng buồn cười.

Anh trở về lâu như vậy rồi mà em trai em gái cũng chưa phát hiện, căn bản là không ai phản ứng anh.

“Anh đã về rồi.” Ninh Kiều thực nể tình đưa bậc thang cho đồng chí Giang.

Đáy mắt của Giang Hành nhiễm ý cười, gật gật đầu: “Đúng vậy.”

Đề tài đến đây, cũng đến lúc kết thúc.

Nhưng Ninh Kiều vừa muốn thu hồi tầm mắt, lại phát hiện, Giang Hành rất chờ mong, chờ đợi mà nhìn cô.

Ninh Kiều chỉ có thể tiếp tục hỏi: “Có mệt không?”

Giang Hành:!

Vợ anh quá săn sóc!

———————————

Đường Hồng Cẩm xuất hiện vào thời điểm Tô Thanh Thời khó khăn nhất, không bận tâm cái nhìn của người xung quanh, bất chấp tất cả mà mang cô ta rời đi, đúng thật là điều này đã đả động cô ta.

Trước đây, Tô Thanh Thời có một đối tượng.

Cô ta vẫn luôn nhớ thương người đó, đêm khuya ngủ mơ nhớ đến đều thường xuyên khóc đến nước mắt đầy mặt. Tất cả những điều này, Đường Hồng Cẩm đều biết, chỉ là trước nay anh ta chưa từng để ý.

Trong phòng, Đường Hồng Cẩm ôm Tô Thanh Thời vào trong lòng ngực.

“Không sao, đều đã qua.” Đường Hồng Cẩm nhẹ giọng nói bên tai cô, “Tìm không thấy công tác thì không tìm, tiền trợ cấp của anh cao, trong nhà không có gánh nặng, không cần em đi làm kiếm tiền trợ cấp gia dụng. Em chỉ cần ở trong nhà, có thể trồng hoa, có thể đọc sách, vui vui vẻ vẻ, được không?”

Loading...