Đây là lần đầu tiên, Tô Thanh Thời cảm nhận được cảm giác mọi đầu mâu nhắm đều nhắm về phía mình.
Không thèm để ý ánh mắt của người khác là một chuyện, nhưng bị hiểu lầm lại là một chuyện khác. Ninh Kiều cùng Phó Thiến Nhiên đã đủ may mắn, vốn dĩ chỉ cần tuyển một người, cuối cùng hiệu trưởng Viên vì hai người mà phá lệ, đều đã phong cảnh đến thế này rồi, lại vẫn hùng hổ doạ người với cô ta.
“Mặt ngoài một bộ, sau lưng lại là một bộ, khu người nhà của chúng ta như thế nào lại có một nhân vật như vậy?” Lưu Lệ Vi tỏ vẻ khinh thường mà lắc đầu.
Lưu Lệ Vi người này, ngày thường khiến người ta không ưa nổi, nhưng dù sao người ta cũng từng làm giáo viên, có đôi khi đầu óc xoay chuyển vẫn là mau hơn người khác một ít. Lúc này mấy thím khác vừa nghe, không khỏi lại nghĩ tới lời nói của cô ta mấy ngày trước.
Tô Thanh Thời làm bộ vô ý mà nói cho mẹ chồng cô ta, con gái của chính uỷ Phó đi cửa sau, cứ như vậy, cho dù cuối cùng cô ta không có được công việc này, những người khác cũng sẽ không chê cười, ngược lại còn cảm thấy tiếc hận thay cô ta, một cô gái trẻ xa gả đến hải đảo, không có chỗ dựa, ngay cả một người ra mặt thay cô ta cũng không có, chịu ấm ức cũng chỉ có thể nhịn.
Còn chính uỷ Phó, con gái ông ấy thật sự thành giáo viên tiểu học quân khu, cũng không quang minh chính đại, trong tối ngoài sáng vẫn sẽ có nhàn ngôn toái ngữ bàn tán, nói bản thân Phó Thiến Nhiên không có thực lực, dựa hơi cha: một quan chức cao ở bộ đội.
Nhưng sự thật đúng là như vậy sao?
Trường tiểu học quân khu dán thông báo, giấy hồng chữ đen viết rõ ràng, điểm của mỗi một vòng đều có nguồn gốc rõ ràng, thậm chí cô Chu còn kiên định mà tỏ vẻ, nếu đồng chí Tô Thanh Thời còn có nghi ngờ, có thể đối chất với trường học.
Mấy thím trong khu người nhà quá mức giản dị, không nghĩ Tô Thanh Thời quá âm u, bây giờ suy nghĩ lại từ đầu tới đuôi câu chuyện, thật sự là quá khó tin. Vợ của phó doanh trưởng Đường thật sự xấu xa đến vậy ư?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-132.html.]
Vừa nãy cô Chu đã nói vốn dĩ không định công khai nguyên nhân bị loại của mỗi đồng chí, chỉ là dưới cơn tức giận, đính chính thay cho bản thân cũng như trường học mà thôi. Nếu cô Chu không dán, không phải mọi người sẽ dính bẫy của Tô Thanh Thời sao?
“Trong khu người nhà của chúng ta có nhiều lãnh đạo, con cái của một số người có thể thi đậu phổ thông, có một số không thi đậu. Có một số có năng lực vào đơn vị đứng đắn, có chút người đến bây giờ vẫn còn chỉ là nhân viên tạm thời. Mọi người dựa vào năng lực của mình, còn cô ngược lại lại tạt nước bẩn lên người tất cả bọn họ.”
“Nếu cán bộ lãnh đạo thật sự có vấn đề, cô có thể đi tố cáo, nghĩ thế nào mà có thể đ.â.m sau lưng hãm hại người khác thế?”
“Lòng dạ của cô thật hiểm độc, hoá ra ai thi đậu phổ thông, vào được đơn vị tốt, đều là dựa vào quan hệ, chỉ một mình cô trong sạch!”
Vừa rồi cô Chu đã cảm thấy Tô Thanh Thời này có chút quái lạ.
Lúc này thấy gia đình quân nhân trong khu người nhà đều bị chọc nóng nảy, mà đối phương vẫn tỏ vẻ không phục, đáy lòng càng nín thở.
Bịa đặt không bị tổn thất, nếu tất cả mọi người đều chửi bới lung tung trường tiểu học quân khu của bọn họ ở bên ngoài thì quả thực là danh tiếng và danh dự của trường bị ảnh hưởng rất lớn.
“Đồng chí Tô, hiệu trưởng Viên bảo tôi chuyển cho cô một câu.” Cô Chu nói với ý vị sâu xa, “Ngày đó sau khi phỏng vấn, cô nói làm mất chìa khoá xe đạp, cố tình chạy về phòng họp lấy, ông ấy cũng đã cảm thấy không bình thường. Phòng hội nghị sáng sủa, chìa khoá có rơi trên mặt đất hay không, liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy. Hiệu trưởng Viên nói, cuộc đời còn rất dài, phỏng vấn thất bại một lần mà thôi, tiếp thu bài học kinh nghiệm, lần tới còn có thể cố gắng hơn. Nhưng nếu, cô không đặt tâm tư trên đường đúng đắn, đi nhầm đường, tương lai người có hại chỉ là chính cô.”
Lời này của cô Chu rất nặng, sau khi dứt lời, cô Chu cũng không ở lại, ngược lại nhìn về phía Ninh Kiều cùng Phó Thiến Nhiên.
“Đồng chí Ninh, đồng chí Phó.” Giọng điệu của cô Chu hòa hoãn trở lại, cười nói, “Thứ hai tuần sau, đúng 9 giờ sáng hai người hãy tới bộ phận nhân sự của trường chúng tôi báo danh.”