Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 130
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:11:59
Lượt xem: 8
Nên dù có thất bại, nhưng Ninh Kiều muốn cái gì thì có cái gì, có thất bại cũng coi như là bài học kinh nghiệm, đương nhiên thật sự tâm thái bình thản.
Mặt Tô Thanh Thời không có biểu cảm mà thu hồi tầm mắt, đột nhiên cô Chu lại mở miệng.
“Hai người các cô, còn chưa đọc thông báo đã bắt đầu vui mừng rồi.” Cô Chu cười nhắc nhở, “Nhìn lại xem trên đây viết cái gì.”
Sắc mặt Phó Thiến Nhiên khó hiểu, lúc này mới nghiêm túc xem thông báo.
“Ninh Kiều, cô cũng được tuyển!” Phó Thiến Nhiên đột nhiên cất cao giọng lên.
Mấy thím trong khu người nhà lập tức tiến lên.
Này thật đúng là chuyện hiếm lạ!
Ninh Kiều sững sờ, chỉ chỉ chóp mũi của mình: “Tôi?”
Phó Thiến Nhiên đưa tờ giấy cho Ninh Kiều xem: “Cô xem.”
Cô Chu cười giải thích: “Đồng chí Phó Thiến Nhiên và đồng chí Ninh Kiều, là khó phân cao thấp ưu tú như nhau, hiệu trưởng của chúng tôi suy xét mấy ngày, cuối cùng quyết định, mời hai đồng chí cùng nhập chức. Một người đảm nhiệm chức vụ giáo viên ngữ văn dạy lớp 2-2, một đồng chí khác, trước đến bộ phận nhân sự làm công tác hậu cần.”
“Cho nên ai là giáo viên?” Chị Tú Lan hỏi.
“Hiệu trưởng của chúng tôi còn chưa quyết định đâu.” Cô Chu chậm rãi nói, “Nói là để hai đồng chí này dạy thử mấy tiết, đến lúc đó lại quyết định.”
Một đơn vị chỉ có một vị trí, mọi người tranh nhau vỡ đầu chảy m.á.u đều muốn đi vào, đây là chuyện thường.
Nhưng lãnh đạo đơn vị phá lệ gia tăng danh ngạch, đơn giản là đồng chí cạnh tranh đều thực ưu tú, này quá mới mẻ.
Mấy thím trong khu người nhà cười khen hai cô gái nhỏ thật ghê gớm, làm lơ Tô Thanh Thời một mình ngồi ở một bên.
Mặc kệ bây giờ Tô Thanh Thời làm cái gì, đều sẽ trở thành tiêu điểm trong mắt mọi người.
Bởi vậy Tô Thanh Thời chỉ có thể làm bộ không chút để ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-130.html.]
Lưu Lệ Vi thật vất vả tìm được cơ hội, trị vợ phó doanh trưởng Đường.
Lưu Lệ Vi mỉa mai nói: “Đồng chí Tô, không phải cô nói với mẹ chồng mình vị trí này đã được định sẵn từ trước là cho con gái của chính uỷ Phó sao? Sao bây giờ Ninh Kiều cũng có phần?”
Giang Quả Quả tan học trở về đúng lúc nghe thấy lời này, bước nhẹ nhàng chạy tới xem náo nhiệt.
Giang Nguyên cùng Giang Kỳ đã sớm thấy em gái, vốn dĩ đi theo phía sau định doạ cô bé nhảy dựng, không nghĩ tới đột nhiên Giang Quả Quả cất bước chạy nhanh, làm cho động tác rón rén của họ trở nên cứng đờ.
Thật xấu hổ.
“Anh hai, chúng ta cũng đi xem đi.” Giang Kỳ nói.
Cô Chu nghe vậy, nhíu mày: “Cái gì mà con gái chính uỷ Phó? Hiệu trưởng Viên căn bản là không biết ai là con gái của ai! Trường học chúng tôi công bằng công chính, đồng chí Tô không cần nói bậy.”
Từng đạo ánh mắt đều dừng trên mặt Tô Thanh Thời.
Tô Thanh Thời nhàn nhạt mà liếc cô Chu một cái: “Không có mờ ám thì tốt.”
Trong khu người nhà này, tất cả mọi người đều biết rõ tính tình của Tô Thanh Thời.
Nhưng Cô Chu không rõ.
Cô Chu theo bản năng cho rằng Tô Thanh Thời đang nhằm vào mình, nhằm vào trường học.
Muốn nói thì phải nói cho đàng hoàng, mỗi câu đều có ẩn ý, châm chọc ai chứ?
Cô Chu bình tĩnh nói: “Đương nhiên là không có mờ ám. Trường học chúng tôi chuẩn bị rất nhiều cho lần phỏng vấn này, mỗi một phân đoạn đều chấm điểm, hiệu trưởng Viên nhìn vài lần bài kiểm tra cuối cùng. Nhưng mà cũng phải cảm ơn đồng chí Tô Thanh Thời, vốn dĩ lãnh đạo chúng tôi chỉ định tuyển một giáo viên, nhưng bởi vì Tô Thanh Thời nhắc nhở hiệu trưởng Viên, đồng chí Ninh Kiều tự mình dạy kèm cho em chồng ở nhà, khó có thể đảm nhiệm vị trí giáo viên, cho nên hiệu trưởng Viên mới tăng thêm một danh ngạch, đến lúc đó để cho hai giáo viên cạnh tranh.”
Phó Thiến Nhiên bật cười: “Nói nửa ngày, thì ra là đồng chí Tô giúp tôi giành được cơ hội.”
Ninh Kiều cũng là tới bây giờ mới phản ứng lại, lôi kéo góc áo của Phó Thiến Nhiên: “Về sau hai chúng ta là đồng nghiệp nha.”
“Đúng! Đồng nghiệp!” Phó Thiến Nhiên nói, “Ninh Kiều, cô cũng nên cảm ơn đồng chí Tô.”
Ninh Kiều ngược lại nhìn về phía Tô Thanh Thời: “Cô thanh cao biết bao nhiêu, hiếm thấy còn biết đ.â.m sau lưng người khác.”