Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 127

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:11:53
Lượt xem: 5

Chuyện này lưu lại ấn tượng sâu sắc cho hiệu trưởng Viên.

Không nghĩ tới, Ninh Kiều là chị dâu nhỏ của Giang Quả Quả.

Những người khác cũng tỏ vẻ kinh ngạc.

Tô Thanh Thời nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Thành tích học tập của Quả Quả vẫn luôn khiến Ninh Kiều sầu não. Mỗi tối cô ấy đều đích thân phụ đạo cho con bé học tập, làm bài tập, nhưng đều vô dụng.”

Đến lúc này, Tô Thanh Thời mới nhìn vào mắt của hiệu trưởng Viên.

Cô ta gật gật đầu chào hỏi: “Hiệu trưởng Viên.”

Sắc mặt của hiệu trưởng Viên lãnh đạm đáp lại: “Tìm được chìa khoá rồi thì về đi.”

Tô Thanh Thời đi xa.

Nhưng đề tài liên quan đến Ninh Kiều là chị dâu nhỏ của Giang Quả Quả vẫn còn tiếp tục.

“Không nghĩ tới Giang Quả Quả thế mà là em chồng của đồng chí Ninh Kiều, cô Mạc đã dạy lớp 3 ba năm, chắc cô là người hiểu rõ nhất.”

“Đứa nhỏ này nha —— là học sinh khiến cho người ta đau đầu nhất trong toàn bộ học sinh lớp 3-2.”

“Vừa rồi đồng chí Tô nói Ninh Kiều giám sát chặt chẽ chuyện học tập của Giang Quả Quả…. Nhưng tôi thấy kết quả học tập của Giang Quả Quả cũng không có tiến bộ bao nhiêu.”

“Tuy bài văn đồng chí Ninh Kiều rất tốt, nhưng sợ chỉ là trên lý thuyết, rốt cuộc trẻ con nhà mình còn quản không tốt.”

“Chúng ta tốn công tuyển chọn giáo viên, nhưng nếu cuối cùng cô ấy lại quản không được bọn nhỏ, cũng là một chuyện phiền toái.”

Phó hiệu trưởng hỏi: “Hiệu trưởng Viên suy xét thế nào?”

“Đồng chí Ninh Kiều và đồng chí Phó Thiến Nhiên đều rất ưu tú, còn phải bàn bạc kỹ hơn.” Hiệu trưởng Viên lấy ra bài văn của Tô Thanh Thời, để sang một bên, “Nhưng đồng chí này, tuyệt đối không đáng suy xét.”

Cô ta cho rằng lời nói của bản thân không bị lộ ra.

Nhưng trên thực tế, hiệu trưởng Viên sống đến từng tuổi này, cái gì cũng không qua mắt được ông ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-127.html.]

Người như Tô Thanh Thời đều có tâm tư bất chính.

Người như vậy, sao có thể làm giáo viên dạy dỗ bọn nhỏ ngây thơ, trong sáng như tờ giấy được?

————————————

Cấp trên ban hành nhiệm vụ cho Giang Hành.

Đời trước anh thường xuyên ra ngoài làm nhiệm vụ, mỗi lần ra cửa mười ngày nửa tháng cũng chưa về, khiến cho Ninh Kiều ở nhà chịu nhiều ấm ức, bản thân lại hoàn toàn không biết gì cả. Nhưng đời này thì khác, ba đứa nhỏ vẫn không hiểu chuyện như đời trước, nhưng đối với chị dâu nhỏ của bọn họ, lại không mâu thuẫn chút nào.

Thậm chí Giang Kỳ cùng Giang Nguyên còn chính miệng nói, cướp anh cả đi thì không thành vấn đề nhưng ngàn lần không thể cướp đi chị dâu nhỏ.

Bởi vậy, Giang Hành không cần lo lắng sau khi bản thân ra ngoài, Ninh Kiều sẽ bị bọn họ ức hiếp. Bọn họ sẽ giúp đỡ, chăm sóc tốt cho chị dâu nhỏ của bọn họ.

Giang Hành chỉ cần tra chân tướng về cái c.h.ế.t ngoài ý muốn của cô ở đời trước, bảo đảm có thể bảo vệ tốt cho cô là được.

Đời trước, Ninh Kiều qua đời trước mùa hè năm thứ hai.

Giang Hành điều tra, nhưng tạm thời còn chưa có manh mối.

Ninh Kiều ôn hoà dễ gần, chưa từng trở mặt với người khác. Người hơi không thuận với cô, là vợ của phó đoàn trưởng Tiền — Lưu Lệ Vi, cùng với Tô Thanh Thời. Nhưng chỉ một ít tranh cãi mà thôi, nếu mỗi người tranh cãi với Lưu Lệ Vi đều phải c.h.ế.t thì trong khu người nhà quân khu sẽ không còn mấy người còn sống….

Còn Tô Thanh Thời, đời trước khi Ninh Kiều qua đời, cô ta đã mang thai. Tính cách cô ta trở nên ôn hoà rất nhiều, tuy không thể xưng là bạn bè với Ninh Kiều, nhưng ra ra vào vào chạm mặt nhau, vẫn sẽ chào hỏi một tiếng.

Giang Hành hoài nghi, người cuối cùng tổn thương Ninh Kiều có lẽ còn chưa lên đảo.

Bây giờ cách thời gian Ninh Kiều qua đời ở đời trước, còn có năm tháng.

Chờ đến gần thời gian đó, Giang Hành sẽ giảm bớt số lần ra ngoài làm nhiệm vụ, dành thời gian ở bên cạnh cô.

Giang Hành tuyệt đối không để cô gặp bất kỳ nguy hiểm nào.

Trong khoảng thời gian này, doanh trưởng Giang ở trong đoàn tổ chức kế hoạch huấn luyện chứng thực, đảm bảo nhiệm vụ huấn luyện hoàn thành.

Mỗi người đều luyện đến mức kêu khổ không ngừng.

Loading...