Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 122
Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:11:44
Lượt xem: 9
“Tô Thanh Thời phi thường nhiệt tình với nghề giáo viên, nhìn ra được, cô ta rất cần công việc này.”
“Vẻ ngoài của cô ta cũng khá tốt, có lực tương tác. Muốn trị đám nhóc này, dữ một chút cũng không sao.”
“Còn có ——”
“Chờ một chút.” Hiệu trưởng Viên nghiêm túc mà đánh gãy lời cô Chu nói, “Với bằng cấp của Tô Thanh Thời, tại sao có thể lưu lại?”
Cô Chu kinh ngạc.
“Dù sao cũng là giáo dục, trình độ văn hoá của giáo viên vô cùng quan trọng. Bây giờ học sinh phổ thông quá ít, tôi không quy định quá khắt khe, cần phải tuyển giáo viên có bằng phổ thông. Nhưng Tô Thanh Thời cả bằng tốt nghiệp trung học cũng không có.” Hiệu trưởng Viên không vui nói.
“Tôi còn tưởng rằng……” Cô Chu sửa miệng, “Chúng tôi còn tưởng rằng, Tô Thanh Thời là người quen của thầy, cho nên giữ cô ta lại.”
Hiệu trưởng Viên nhíu mày.
Mấy ngày trước, xác thật là ông ta có cho Tô Thanh Thời một cơ hội phỏng vấn, đó là bởi vì cháu gái của ông ta năn nỉ ỉ ôi. Cháu gái nói, đồng chí nữ này có văn hóa, có kiến thức, hiệu trưởng Viên phá lệ gặp Tô Thanh Thời một lần.
Vốn dĩ còn khá tốt, nhưng cuối cùng hỏi đến bằng cấp của Tô Thanh Thời, hiệu trưởng Viên khó xử. Lên trung học chỉ học hai năm, không tốt nghiệp, bằng tốt nghiệp cũng không có.
Nếu đối phương đặc biệt phù hợp với yêu cầu của trường học, chỉ có bằng cấp không đủ, như vậy trường học có lẽ sẽ phá lệ.
Nhưng vấn đề là, ngày đó gặp mặt, hiệu trưởng Viên cảm thấy Tô Thanh Thời cũng chỉ có thế mà thôi.
“Nào có cái gì người quen.” Hiệu trưởng Viên nói, “Cháu gái tùy hứng, năn nỉ người bác hai này giúp con bé một chút.”
Đến bây giờ hiệu trưởng Viên còn không biết cháu gái của mình có quan hệ gì với Tô Thanh Thời, vì không để cháu mình khó xử, ngày đó gặp mặt ông ta cũng không trực tiếp từ chối người ta, định chờ đến khi sàng chọn hồ sơ, bên nhân sự sẽ làm việc.
Không nghĩ tới, nhân sự còn giữ Tô Thanh Thời lại.
“Tự cho là thông minh, thật là tự cho là thông minh.” Hiệu trưởng Viên tức quá hoá cười.
Cô Chu sắp đổ mồ hôi lạnh: “Vậy làm sao bây giờ?”
————————————
Giữa trưa, cô Chu bảo các đồng chí đợi phỏng vấn đợt hai về nhà ăn cơm trước.
Về nhà một chuyến, lượt đi lượt về cũng mất cả tiếng đồng hồ, Tô Thanh Thời sợ chậm trễ thời gian nên không đi.
“Ninh Kiều, tôi có chút đói bụng. ” Phó Thiến Nhiên nói.
“Tôi cũng đói……” Ninh Kiều sờ sờ bụng.
“Thế phải làm sao bây giờ?”
Tô Thanh Thời thu hồi tầm mắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-122.html.]
Cô ta có thể chịu đói, Ninh Kiều và Phó Thiến Nhiên lại không được. Người được nuôi dưỡng nương chiều, ngay cả chút khổ như thế cũng chịu không nổi.
“Tôi dẫn cô đi ăn cơm.” Ninh Kiều lôi kéo Phó Thiến Nhiên ra phòng họp.
Tô Thanh Thời nhíu mày, nhìn qua.
Sáng sớm không ăn no, lúc này bụng cô ta cũng đói đến kêu òng ọc.
Ninh Kiều dẫn Phó Thiến Nhiên đến phòng học của lớp 3.
Mỗi ngày Quả Quả mang cơm đến trường học, có đôi khi còn sẽ lấy ít bánh bột bắp hoặc bánh quy cho vào cặp, có lẽ còn một ít, có thể cho hai người lót dạ.
Ninh Kiều vừa xuất hiện ở cửa phòng học, liền nghe tiếng hoan hô của Giang Quả Quả.
Phó Thiến Nhiên thiếu chút nữa bị dọa nhảy dựng.
“Chị dâu nhỏ!”
“Mau xem mau xem! Đây là chị dâu nhỏ của tôi!”
“Chị dâu nhỏ tới thăm tôi đấy!”
Giang Quả Quả khoe khoang, ước gì khiến cho tất cả mọi người lao ra cửa phòng học nhìn chị dâu nhỏ của con bé.
Bọn nhỏ đơn thuần, chớp chớp đôi mắt nhìn Ninh Kiều, cũng có đứa thực nể tình mà nhìn qua đánh giá.
“Quả Quả, chị dâu nhỏ của cậu thật xinh đẹp! Đây là chị dâu nhỏ mà mỗi ngày đều làm tóc cho cậu sao?”
“Còn không phải sao! Không tin cậu có thể hỏi Chiêm Hà Phi!”
“Giang Quả Quả, vậy chị dâu nhỏ của cậu tới làm gì?”
Giang Quả Quả ưỡn ngực, chuẩn bị nói ra Ninh Kiều sắp làm giáo viên trường bọn họ.
Ninh Kiều thật sự lo lắng, đề phòng trẻ con nói lung tung bên ngoài. Nói ra chuyện cô đến phỏng vấn cho mọi người biết, ngộ nhỡ cuối cùng không thành, hai chị em cô rất khó làm bộ như không có việc gì xảy ra.
“Chị dâu nhỏ của tới là tới —— ưm!”
Ninh Kiều tay mắt lanh lẹ mà che miệng Giang Quả Quả lại.
Phó Thiến Nhiên nói: “Chị dâu nhỏ con bé tới xin cơm ăn.”
Bọn nhỏ lộ ra vẻ mặt hiểu rõ.
Ninh Kiều:?
Nói như vậy, cũng không tốt hơn bao nhiêu.