Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 121

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:11:42
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng trong cốt truyện, Phó Thiến Nhiên không có trở thành nhân viên bán hàng, cũng không được hạnh phúc bên người mình yêu trọn đời.

“Thiến Nhiên, cô có biết bơi không?” Ninh Kiều đột nhiên hỏi.

“Đương nhiên biết chứ, tôi sống cạnh bờ biển từ nhỏ, làm sao có thể không biết được?” Phó Thiến Nhiên nói, “Khi còn nhỏ, vừa đến hè, tôi sẽ cùng các bạn nhỏ cùng nhau ngâm mình ở trong nước. Cha mẹ tôi còn nói, tôi bơi còn nhanh hơn cả cá.”

Có câu gọi là, đuối nước vì ỷ mình biết bơi.

Nhưng thật ra lời này có chút phiến diện, đuối nước chân chính, là không rành bơi lội, không rõ tình hình con nước, hơn nữa lỗ mãng lại thích mạo hiểm. Phó Thiến Nhiên biết bơi từ nhỏ, hơn nữa không ai rành tình hình thuỷ triều lên xuống bờ biển bên này hơn Phó Thiến Nhiên, trong cốt truyện Phó Thiến Nhiên trượt chân đuối nước thì thật không hợp lý.

Ninh Kiều nghi ngờ, rồi lại không thể nói ra, đành phải tạm thời đem gác lại vấn đề này.

“Mời Quý Kiến Đan vào.” Cô Chu phụ trách nhân sự đứng ngoài cửa hô, “Vị tiếp theo là Ninh Kiều, hãy chuẩn bị.”

———————————

Vòng phỏng vấn thứ nhất do cô Chu cùng cô Lý tiến hành sàng chọn.

Hai cô giáo có ánh mắt tinh tường, lúc phỏng vấn thì vô cùng nghiêm túc, chỉ với thái độ không đủ thân thiện như thế, cũng đã doạ lui một đám người.

Mấy đứa trẻ bây giờ đều rất cơ linh. Thân là giáo viên, không cần biết trong lòng thế nào, nhưng trạng thái khi đứng trên bục giảng phải là trạng thái tốt nhất. Nếu sợ hãi rụt rè, nói chuyện cẩn thận, còn có thể quản được bọn nhỏ sao?

Bởi vậy, khi thấy Ninh Kiều tiến vào, hai cô giáo đánh một dấu chấm hỏi trên hồ sơ.

Lại xem tuổi tác của cô, 18 tuổi.

Cô gái rất xinh đẹp, nhưng trường học tuyển chọn giáo viên chứ không phải đoàn văn công tuyển thành viên văn nghệ. Đẹp hay không, chỉ có thể làm người khác ấn tượng ngay ánh mắt đầu tiên, chứ tác dụng không lớn.

Cô Lý và cô Chu ra hiệu cho cô bắt đầu giới thiệu, sau đó tuỳ tay lật hồ sơ của vài vị đồng chí kế tiếp.

Nhưng là rất nhanh sau đó bên tai họ vang lên giọng nói trong trẻo dễ nghe.

Tự giới thiệu bản thân là trường học thông báo trước cho họ khi đến phỏng vấn. Nhưng đa phần mọi người chỉ thành thật giới thiệu thông tin cơ bản của mình, như là nhà ở đâu, trong nhà có mấy người, học tiểu học, trung học thậm chí phổ thông ở đâu, vân vân.

Nhưng Ninh Kiều thì khác.

Sắc mặt cô gái tự nhiên và thả lỏng, nghĩ đến đâu nói đến đó, không giống những người khác lắp bắp trả bài, nhắc tới tình hình lúc đi học, còn cho thấy ý nghĩ của bản thân.

Còn vấn đề khẩu âm, là tiếng phổ thông rõ ràng từng câu từng chữ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-121.html.]

Đây cũng không phải điều cần thiết, nhưng đúng là phần nào giúp cô được thêm điểm cộng.

“Bằng cấp của cô là bằng phổ thông?” Cô Lý hỏi.

Ninh Kiều gật đầu: “Đúng vậy, tôi còn mang theo bằng tốt nghiệp.”

Ninh Kiều chuẩn bị chu toàn, lấy bằng tốt nghiệp đưa cho họ.

Trên hồ sơ của Ninh Kiều vốn có ký hiệu đánh dấu nho nhỏ, là được cô Lý làm dấu.

Cô Chu không có kinh nghiệm bằng, thấy lãnh đạo làm như vậy, cũng dùng bút đen làm dấu trên đó.

Nhưng tuyển giáo viên, hai người họ nói thì không tính.

Cuối cùng phải xem quyết định của hiệu trưởng Viên.

Cô Đoạn dạy ngữ văn lớp 2 theo chồng điều đi thành phố khác, bởi vậy trường học cần tìm một giáo viên bổ sung vị trí. Vốn không gấp đến vậy, nào ngờ thông báo điều chức của chồng cô Đoạn nói đến là đến, lãnh đạo nhà trường đành phải định lại thời gian phỏng vấn.

Buổi sáng do bên nhân sự phụ trách, buổi chiều sẽ do hiệu trưởng Viên, phó hiệu trưởng cùng với ba vị giáo viên dày dặn kinh nghiệm ra mặt phỏng vấn.

Tạm thời lưu lại cũng chỉ có mười người trẻ tuổi, trong đó có bảy người là đồng chí nữ.

Hiệu trưởng Viên nhìn sơ lược hồ sơ của bọn họ.

Cô Chu thuật lại tình hình phỏng vấn vòng thứ nhất vừa rồi.

Có hai người mà cô Lý và cô Chu ấn tượng sâu sắc nhất đó là Ninh Kiều và Phó Thiến Nhiên.

Hiệu trưởng Viên ngưng mắt ở cái tên Tô Thanh Thời, sắc mặt hơi dừng lại.

“Đây là ——”

“Hiệu trưởng Viên, đây là Tô Thanh Thời.”

“Tô Thanh Thời……” Hiệu trưởng Viên lầm bầm lầu bầu, ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ trên hồ sơ của cô ta.

Cô Chu rất biết xem xét thời thế.

Nếu Tô Thanh Thời là người quen của hiệu trưởng Viên, cô Chu liền nói: “Còn vị đồng chí này, cũng khá tốt.”

Loading...