Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 120

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:11:40
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/Qxfpf63FYL

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Thanh Thời rất an tĩnh, yên lặng mà nghe người bên cạnh nói chuyện.

Trong những người này, không ít người đều là cư dân trên đảo, đến từ các thôn cách xa trường tiểu học quân khu, đến lúc đó đi làm phí không ít thời gian. Nghe nói lúc trước ngân hàng muốn tuyển người, là trực tiếp chọn người nhà trong khu người nhà quân khu.

Đối lập với nhau, Tô Thanh Thời tin tưởng thân làm người nhà của quân nhân, cô ta càng có ưu thế.

Tô Thanh Thời âm thầm suy tư, lại đánh giá toàn bộ người tham gian phỏng vấn trong phòng hội nghị.

Trước loại một ít thoạt nhìn là cư dân trên đảo và ở các thôn, dư lại là người nhà trong khu người nhà, cô ta càng biết rõ họ hơn một ít. Có mấy người vẻ mặt hồi hộp, còn chưa tới lượt mà sắc mặt đã trắng bệch.

Cũng chỉ có Ninh Kiều, thoạt nhìn rất trấn định.

Nhiều người như vậy, cũng chỉ có Ninh Kiều, là đối thủ của cô ta, nhưng Ninh Kiều tuổi còn nhỏ, cô gái nhỏ 18 tuổi, có thể trấn được bọn nhỏ sao? Đây cũng là vấn đề mà trường học cần phải suy xét.

Tô Thanh Thời an lòng.

Cho đến khi, cửa phòng họp lại bị mở ra.

Đồng chí nữ cười trong sáng ghé đầu tiến vào: “Xin hỏi, bắt đầu rồi sao?”

Mọi người nhìn qua.

Đối phương nhìn quanh trái phải một vòng, hướng về phía người gần mình nhất người, hỏi thăm tin tức: “Tôi đến muộn sao?”

Tô Thanh Thời run sợ một chút.

Đây là con gái của chính uỷ Phó, Phó Thiến Nhiên. Sau khi rời núi lớn, Tô Thanh Thời có được một ít kiến thức, mới biết được cô gái lớn lên trong gia đình hoà thuận hạnh phúc, cùng cô ta hoàn toàn khác nhau. Kiêu ngạo, tươi đẹp, dù có phạm sai lầm, cũng thoải mái hào phóng, bởi vì cô ấy biết, tất cả mọi người sẽ bao dung cô ấy.

Phó Thiến Nhiên chính là người như vậy.

“Vừa mới bắt đầu, còn chưa đến cô đâu.” Ninh Kiều cũng nhỏ giọng nói, “Cô mau vào đi.”

Toàn bộ trong phòng hội nghị, cũng chỉ có Ninh Kiều quan tâm đến Phó Thiến Nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-120.html.]

Phó Thiến Nhiên thấy thế, lập tức khoa trương mà súc thân thể, tay chân nhẹ nhàng đi vào, sau khi ngồi xuống thở phào một hơi: “May mắn không đến trễ, bằng không cha mẹ tôi sẽ tức chết.”

Tô Thanh Thời cười tự giễu.

Uổng công bận rộn một hồi, thì ra công việc này, là dành cho đơn vị liên quan.

Một người là con gái chỉnh uỷ, một người là vợ của cán bộ cấp doanh trưởng, hiệu trưởng sẽ chọn thế nào? Nhắm mắt lại cũng sẽ chọn có gia thế bối cảnh.

“Ninh Kiều, cô có làm chuẩn bị chưa?” Phó Thiến Nhiên hỏi.

“Tôi có viết một bức thư tự tiến cử, ở nhà học thuộc, còn xem sách giáo khoa ngữ văn tiểu học.” Ninh Kiều nói, “Còn cô?”

Phó Thiến Nhiên nhăn lại chóp mũi: “Tôi cũng không khác cô là mấy, vốn dĩ không muốn tới, mẹ tôi một hai phải bảo tôi tới thử xem. Bà ấy cảm thấy con gái mà làm giáo viên thì rất tốt, trường tiểu học quân khu cũng gần nhà, về sau hai mẹ con cũng có thể chăm sóc lẫn nhau. Nhưng thật ra tôi muốn tôi đến cửa hàng bách hoá làm nhân viên bán hàng, mỗi ngày đều có thể trưng bày hàng hoá mới, như vậy mới thú vị.”

“Ở hải đảo chúng ta làm gì có cửa hàng bách hoá chứ!” Ninh Kiều nói.

“Đúng vậy, hải đảo không có cửa hàng bách hoá.” Phó Thiến Nhiên thở dài, dừng một chút, lại lạc quan cười nói, “Nhưng ai biết được chuyện tương lai? Có lẽ chờ đến lúc tôi kết hôn, xa gả giống cô, gả đến một nơi có cửa hàng bách hóa, làm nhân viên bán hàng!”

Khi Phó Thiến Nhiên cười, bên má hiện lên hai lúm đồng tiền.

Ninh Kiều xem đến thất thần.

Trong cốt truyện, từ đầu đến cuối Phó Thiến Nhiên đều chưa từng rời khỏi hải đảo. Phó Thiến Nhiên yêu một thanh niên trí thức tên Trần Văn, yêu đến vang dội, cha mẹ càng ngăn trở, Phó Thiến Nhiên càng kiên trì, đến khi tất cả mọi người tán thành bọn họ, cuối cùng chờ đến mây tan thấy trăng sáng thì nào ngờ, Phó Thiến Nhiên lại rời đi nhân thế.

Tuổi của Phó Thiến Nhiên xấp xỉ Ninh Kiều, lúc trước ngẫu nhiên gặp trong khu người nhà, liền chuyện trò một lát, bây giờ còn rất hợp ý, chuyện trò như máy hát không thể nào dừng được.

“Ninh Kiều, kết hôn tốt không?” Phó Thiến Nhiên hỏi.

Ninh Kiều tạm thời nói không ra khuyết điểm của cuộc hôn nhân.

Ít nhất tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

“Ngoài có chút nhớ nhà ra.” Ninh Kiều nói, “Mặt khác đều khá tốt.”

“Đúng không? Tôi cũng cảm thấy kết hôn thật tốt.” Phó Thiến Nhiên chờ mong mà nói, “Gặp được một người mình yêu thật lòng, hai người hạnh phúc sống cùng nhau, một ngày ba bữa, cả đời…… Tôi cũng muốn kết hôn.”

Loading...