Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 118

Cập nhật lúc: 2025-03-31 20:11:36
Lượt xem: 9

“Vậy tôi ——”

“Khương Tiểu Liên, tôi giúp cô đem hành lý vào nhà đi, cô ở giường nào?” Trần Văn hỏi.

Khương Tiểu Liên đi vào trong phòng.

Căn phòng rách nát này, Khương Tiểu Liên không muốn ở dù chỉ một ngày, phòng vốn đã đủ nhỏ, thế mà còn không cho một người ở một phòng.

“Ở thế nào nha.” Khương Tiểu Liên nói.

“Cô nói nhà cô được phân cho phòng rộng rãi nhất khu nhà công nhân viên chức, bây giờ ở phòng nhỏ, chắc chắn là không thoải mái.” Trần Văn săn sóc mà nói, “Nhưng mà vẫn là đừng lại nhớ đến chuyện trước kia, nếu không chỉ là làm khó dễ chính mình đấy.”

Trần Văn trắng nõn sạch sẽ, vẻ mặt dáng vẻ thư sinh, giọng nói còn dễ nghe, sau một phen an ủi, trong lòng Khương Tiểu Liên cũng dễ chịu đôi chút.

“Cái giường gần cửa sổ đi, tương đối thoáng mát.” Khương Tiểu Liên nói.

Mấy thanh niên trí thức nữ khác không vui.

“Cô nói cô muốn cái giường gần cửa sổ, thì phải nhường cho cô sao?”

“Tốt xấu cũng phải rút thăm quyết định.”

“Đúng vậy, dựa vào cái gì chứ!”

“Đừng cãi nhau, đừng cãi nhau. Mọi người hoà thuận ở chung, mấy thanh niên trí thức chúng ta đoàn kết một chút mới có thể cùng nhau đối kháng khó khăn gian khổ kế tiếp.” Trần Văn đứng ở giữa, ôn tồn nói, “Tôi nói câu công bằng, nhà Khương Tiểu Liên ở xa nhất, ngồi xe lửa đều tốn thời gian nhiều hơn so với chúng ta, từ trên thuyền xuống, nôn đến ra cả mật, chúng ta nhường cô ấy một chút, được không?”

Mấy thanh niên trí thức nữ khác vẫn không vui.

Trần Văn lấy mấy viên kẹo từ trong túi ra: “Một người lấy một viên đi, nể mặt tôi được không?”

Ai cũng không thiếu một viên kẹo.

Nhưng Trần Văn biết ăn nói, cũng biết làm việc, anh ta để ý cảm xúc của mọi người, lại lộ ra nụ cười ấm áp, khiến người không tiện từ chối.

Hơn nữa, vừa rồi Trần Văn còn đưa khăn tay cho họ, mấy thanh niên trí thức nữ cũng không lại dây dưa vấn đề này nữa.

Trang Á Á cũng cầm một viên kẹo, rũ mi mắt lột giấy gói kẹo: “Thôi, nhường cho cô ấy đi.”

Chờ mấy thanh niên trí thức nữ đều dàn xếp xong, mấy thanh niên trí thức nam đi theo thanh niên trí thức cũ, đến chỗ ở của mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-118.html.]

Khương Tiểu Liên bóp mũi ngồi trên giường gần cửa sổ, duỗi tay sờ sờ cửa sổ: “Phải mua bức màn treo lên.”

“Nào có bức màn gì, tìm chút thảm cỏ dán lại chấp vá đi.” Trang Á Á nói.

“Thảm cỏ sao có thể chắn được ánh sáng?” Khương Tiểu Liên nói, “Cùng lắm thì tôi ra tiền.”

Mấy thanh niên trí thức nữ khác không hé răng, cúi đầu sửa sang lại giường đệm của mình.

Tranh cãi với cái người như vậy làm gì? Người ta ỷ vào cha mình là lãnh đạo ở Kinh Thị, còn khoe khoang cả đoạn đường.

———————————

Cuối cùng thì trên bảng thông báo trong khu người nhà cũng dán thông báo tuyển dụng giáo viên tiểu học.

Thời gian phỏng vấn là vào hai ngày sau.

Gia đình quân nhân vây quanh ở trước mục thông báo, người có văn hoá nóng lòng muốn thử, chưa từng đi học thì tràn đầy cảm thán, cương vị tốt như vậy, lại không thể đi tranh thủ, thật là nỗi khổ không có văn hoá.

Đáy lòng Tô Thanh Thời vốn có nắm chắc, nhưng đứng bên cửa sổ, nhìn những người đăng ký, đột nhiên bắt đầu luống cuống.

Phần lớn quan quân có tư cách cho người nhà tuỳ quân thì tuổi đã không nhỏ, vợ họ cũng không trẻ, chưa từng đi học cũng bình thường. Nhưng cô ta quên một việc, con của họ cũng có thể đăng ký thăm gia ứng tuyển.

Tô Thanh Thời nhíu nhíu mày, một lần nữa ngồi xuống bàn sách, mở ra quyển sách giáo khoa tiểu học mẹ chồng mượn cho cô ta.

Tô Thanh Thời gặp hiệu trưởng Viên trước, hẳn là đối phương tán thưởng cô ta.

Nhưng mà tán thưởng thì sao chứ, Tô Thanh Thời không có bối cảnh, người ta thật sự bằng lòng cho cô ta một cơ hội sao?

Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, bản thân Tô Thanh Thời cũng không thể tự rối loạn đầu trận tuyến.

Lâm trận lùi bước không phải tác phong của Tô Thanh Thời.

Tô Thanh Thời thật vất vả mới khiến bản thân tĩnh tâm lại, chuyên tâm chuẩn bị.

Trong hai ngày chờ đợi phỏng vấn chính thức, mẹ Đường nhìn ra được con dâu nôn nóng, bà ta cũng không dám thở mạnh, nói một câu bà ta kẹp chặt cái đuôi làm người cũng không quá.

Cuối cùng cũng tới ngày phỏng vấn.

Phỏng vấn bắt đầu lúc 9 giờ sáng, mới tờ mờ sáng, Tô Thanh Thời đã rời giường, ôn bài trong chốc lát, đổi quần áo sạch sẽ.

Trường tiểu học quân khu cách khu người nhà không xa, nhưng cũng mất 30 phút để đến được đó.

Loading...