Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 114

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:43:07
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/aVFQElRZZj

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù nói thế nào đi nữa, trở thành giáo viên tiểu học vẫn là có lực hấp dẫn. Dù gì lúc trước ở An Thành, cô vẫn luôn muốn có một công việc ổn định.

Ninh Kiều có chút hồi hộp, cũng có chút chờ mong: “Có thể được không?”

“Không thành vấn đề!”

Từ nhà Đổng Tinh Mai trở về, Ninh Kiều vẫn luôn nghĩ chuyện làm giáo viên.

Đột nhiên gặp được Lạc Thư Lan.

“Chị Thư Lan.”

Nhớ tới cốt truyện có liên quan với con gái của Lạc Thư Lan, lại gặp Lạc Thư Lan, trái tim Ninh Kiều không khỏi đập mạnh một chút.

Ninh Kiều không tự giác hỏi: “Chị Thư Lan, Thiến Nhiên đâu?”

“Không biết đi đâu chơi rồi, mỗi ngày vừa mở mắt ra đã không thấy bóng dáng, nếu Thiến Nhiên nhà tôi ngoan ngoãn như cô, thì tôi không phải sầu như vầy.” Lạc Thư Lan cười, lại dừng một chút, vươn tay, “Đồng chí Tiểu Ninh, cô nhìn xem tay của tôi, có phải bóng loáng hơn không?”

Ninh Kiều rất phối hợp mà sờ tay Lạc Thư Lan, dùng sức gật đầu: “Là mùi kem dưỡng da.”

“Thiến Nhiên nhà tôi thật là ngốc.” Lạc Thư Lan nói, “Mấy ngày trước tôi nói da tay mình có chút khô, con bé bảo tôi thoa kem dưỡng da, tôi không nỡ. Thứ quý giá như vậy, thoa lên mặt còn sợ lãng phí tiền, còn thoa lên tay gì chứ. Kết quả cô đoán xem, ngay tối hôm qua, con bé nhân lúc tôi ngủ liền thoa một đống lên tay tôi. Sáng hôm nay thức dậy, ngửi thấy mùi hương, tôi cũng không nỡ rửa tay!”

Ninh Kiều nhớ tới mẹ mình.

Mẹ cô cũng thích dùng giọng điệu oán giận khoe khoang với những người khác trong khu nhà, về việc con gái mình tốt bao nhiêu.

“Khó trách mềm mại như vậy.” Ninh Kiều cười tủm tỉm nói.

Trong cốt truyện, sau khi Phó Thiến Nhiên c.h.ế.t đuối, Lạc Thư Lan đã chịu đả kích rất lớn.

Bà ta không khóc, cũng chẳng cười, cả ngày nhốt mình trong phòng. Mấy thím trong khu người nhà nói bà ta bị bệnh, nhưng cụ thể là bệnh gì, cả bác sĩ cũng khám không ra.

“Cho nên nói, con gái là tri kỷ.” Lạc Thư Lan ngửi mu bàn tay của mình, “Tôi đi về trước, mấy hôm trước Thiến Nhiên la hét muốn ăn màn thầu trắng, tôi về làm cho con bé.”

“Vậy phải rửa tay rồi.” Ninh Kiều nói.

Lúc này Lạc Thư Lan mới nhớ tới, nhíu mày: “Vậy phải làm sao bây giờ……”

———————————

Nhà họ Giang mở một cuộc hội nghị gia đình quy mô nhỏ.

Đơn giản là Ninh Kiều nói, chính mình chuẩn bị đến phỏng vấn ở trường tiểu học quân khu.

Ninh Kiều còn chưa bắt đầu chuẩn bị, ba đứa nhỏ cũng đã vội lên, ngồi thành một hàng.

Còn chưa ngồi ổn, Giang Quả Quả lại đứng dậy về phòng, lấy ra sách giáo khoa đưa cho cô.

“Làm gì vậy?” Ninh Kiều hỏi.

“Đi học nha.” Giang Quả Quả nghiêm trang nói, “Chị dâu nhỏ, chúng ta tập trước.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-114.html.]

“Đây là thước dạy học.” Giang Kỳ đưa chổi lông gà.

Giang Nguyên cũng có tư có vị.

Đừng nói, đúng là chơi vui.

Khi còn nhỏ Ninh Kiều liền mê chơi trò đóng vai gia đình, nhưng anh cô chê ấu trĩ, không muốn chơi với cô.

Không nghĩ tới hiện tại, có thể bù lại được ở chỗ này.

“Chị dâu nhỏ, học sinh tiểu học nghịch ngợm lắm, chị phải hung dữ một chút nga.” Giang Quả Quả nhắc nhở.

Ninh Kiều tiến vào trạng thái trong một giây, chỉ chỉ Giang Nguyên cùng Giang Kỳ: “Ngồi đàng hoàng, cà lơ phất phơ.”

Giang Nguyên cùng Giang Kỳ hai mặt nhìn nhau, nháy mắt thẳng lưng lên.

Giang Hành đứng ở một bên cười, mặc cho bọn họ hồ nháo, xoay người muốn vào phòng sách.

Nhưng đột nhiên, Ninh Kiều nhẹ nhàng vỗ cái bàn.

“Giang Hành!”

Giang Hành:?

Lần đầu tiên được Ninh Kiều hô thẳng tên, anh còn có chút không thích ứng.

Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả chớp chớp mắt, đồng thời nhìn về phía anh cả.

Chị dâu nhỏ cũng thật ghê gớm, có thể hù cho anh cả sửng sốt!

Giang Nguyên xem náo nhiệt không chê lớn chuyện nói: “Chị dâu nhỏ, chị phải dữ thêm một chút, bằng không học sinh tiểu học sẽ không nghe lời!”

Giọng nói của Ninh Kiều mềm mại, nhưng biểu cảm đã trở nên nghiêm khắc: “Trò không đi học à?”

Giang Hành quay đầu lại.

Giang Nguyên, Giang Kỳ và Giang Quả Quả nhìn chằm chằm anh cả không nháy mắt, tỏ vẻ chờ đợi xem kịch vui. Nếu Giang Hành tham gia cùng bọn họ thì uy nghiêm của người anh cả thật sự chẳng còn lại gì.

Về sau còn như thế nào trị được bọn họ?

“Bạn học Giang Hành, ngồi xuống!” Ninh Kiều lắc lắc khuôn mặt nhỏ, cầm lấy sách giáo khoa.

Rất dữ.

Giang Hành:……

Yên lặng giây lát, anh ngồi xuống.

Giang Nguyên cùng Giang Kỳ ngây ra như phỗng.

Giang Quả Quả lộ ra biểu cảm cao thâm khó đoán: “Anh hai, anh ba, nghe lời vợ mình nói, không mất mặt!”

Loading...