Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 112

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:43:03
Lượt xem: 5

Kim Ái Đệ nói: “Xem tôi, lôi kéo cô nói không ngừng. Cô còn phải trở về khu người nhà, nhiều tốn công.”

“Dù sao tôi cũng rảnh rỗi.” Ninh Kiều cười nói, “Chị Ái Đệ, tôi giúp chị mang áo khoác về khu người nhà, miễn cho bị dơ.”

Xem Kim Ái Đệ ra ra vào vào đều ăn mặc thoả đáng liền biết, cô ta là người thích sạch sẽ.

Áo bông mùa thu đông rất đắt, Kim Ái Đệ không nỡ mua cái mới, cô ta mặc cái áo cũ của em trai lúc mười mấy tuổi. Cũ thì hơi cũ chút, nhưng rất vừa với vóc dáng 1 mét 5 của cô ta.

Dù đã qua mười mấy năm nhưng quần áo được Kim Ái Đệ bảo quản rất tốt, vốn dĩ cô ta còn không nỡ mặc ra ngoài, sợ lúc khiêng xi măng sẽ bất cẩn làm bẩn. Nhưng không mặc lại không được, đông lạnh hỏng thân thể thì cả công việc này cũng không giữ nổi.

Bây giờ Ninh Kiều ngỏ lời muốn đem áo khoác về giúp, Kim Ái Đệ vui mừng khôn xiết, vội vàng cởi ra đưa cho cô: “Vẫn là em cẩn thận.”

Ở bến tàu, vừa có gió lớn mà còn dơ, Kim Ái Đệ ngó thấy trên chân Ninh Kiều mang giày da, bèn thúc giục cô về nhanh đi: “Trong chốc lát ngàn vạn đừng đưa áo khoác cho tôi, làm việc cả buổi trưa, trời còn nóng thế này, toàn thân đầy mồ hôi, tôi phải trở về tắm rửa sạch sẽ rồi mới mặc áo khoác.”

Ninh Kiều mở miệng đồng ý.

Lúc này Kim Ái Đệ mới vội vàng chạy đến chỗ tổ trưởng Trương điểm danh, lấy nón tre cùng đòn gánh, chính thức vào vị trí bắt đầu tiến hành công việc khiêng hàng.

Đồng chí Kim Ái Đệ bây giờ có việc làm, mặt đầy vui mừng, cho Ninh Kiều đứng ở cách đó không xa một ánh mắt hoạt bát, tự hào.

Ninh Kiều tươi cười xán lạn, giơ ngón tay cái về phía Kim Ái Đệ.

Chờ Kim Ái Đệ bắt đầu lu bu công việc, Ninh Kiều ôm áo khoác của cô ta đi trở về, chưa được mấy bước, đột nhiên nghe thấy động tĩnh không nhỏ từ phía sau truyền tới.

Một con thuyền cập bến tàu, một nhóm người lục tục bước xuống.

Người nào người này đều sắc mặt tái nhợt, đỡ lấy lan can.

Trong đó có một đồng chí nam tinh thần tốt nhất, người đó lấy từ trong túi ra mấy chiếc khăn tay, đưa cho mấy cô gái.

“Công xã Hồng Lâm lại đến một nhóm thanh niên trí thức.”

“Bị phân đến hải đảo chúng ra làm xây dựng, đúng là khổ.”

Một lúc lâu sau nhóm thanh niên trí thức mới hoãn lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-112.html.]

Một thanh niên trí thức nữ mang quần áo ngăn nắp, ngồi xổm trên mặt đất, đôi tay che mặt, nhỏ giọng mà khóc.

Đồng chí nam vừa rồi đưa khăn tay sờ sờ túi, bất đắc dĩ nói: “Cô nên khóc sớm chút nha, khăn tay đều đưa cho người khác hết rồi.”

Thanh niên trí thức nữ duỗi tay đánh anh ta một chút, thanh niên trí thức nam cười trốn tránh, giữ chặt khuỷu tay cô ta, nâng cô ta dậy.

Thanh niên trí thức nữ dùng mu bàn tay lau nước mắt, mang theo tiếng khóc nức nở hỏi: “Anh không nhớ nhà sao?”

“Nếu đã tới thì đã nghĩ thông suốt rồi. Nếu cha mẹ cô biết cô như vậy, cũng sẽ đau lòng.” Đồng chí nam nói.

Thanh niên trí thức nữ gật đầu, hòa hoãn lại cảm xúc.

Nôn cũng nôn rồi, khóc cũng khóc rồi, mấy thanh niên trí thức dù không muốn chấp nhận sự thật thì cũng phải chấp nhận.

Trước đó đã chuẩn bị tâm lý thật tốt, hiện tại không thể bị khó khăn trước mắt đả đảo được.

Sau khi lên bờ, bọn họ liền đi về phía trước.

Thanh niên trí thức nữ vừa nhận được ấm áp vỗ sau lưng thanh niên trí thức nam: “Anh tên gì?”

“Tôi tên Trần Văn, quê ở Nam Thành, còn cô?”

“Tôi tên Trang Á Á, tới từ Thượng Hải.”

Mấy cái thanh niên trí thức bắt đầu tự giới thiệu.

Đội viên công xã đến đón thanh niên trí thức sắp xếp xong đội ngũ, dẫn bọn họ về đại đội.

“Cô là người Thượng Hải? Tôi có một người họ hàng cũng là người Thượng Hải, nghe nói là làm ở xưởng chế biến thịt.” Trần Văn nói.

Hai mắt Trang Á Á sáng lên: “Thật sao? Cha tôi cũng làm ở xưởng chế biến thịt, họ hàng của anh tên gì? Có lẽ tôi từng nghe qua.”

“Không biết tên đầy đủ, tôi gọi bà ấy là dì.” Trần Văn cười hỏi, “Đúng rồi, cha cô làm ở bộ phận nào? Nói không chừng bọn họ là cùng một bộ phận. Lần tới tôi viết thư về nhà, có thể hỏi một câu.”

“Cha tôi là công nhân ở nhà ăn.” Trang Á Á nói, “Còn dì của anh?”

Loading...