Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 109

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:42:56
Lượt xem: 6

“Cô bé muốn tìm việc làm.” Đổng Tinh Mai hào sảng mà vỗ vỗ bộ ngực, “Cứ giao cho tôi.”

————————————

Buổi tối trước khi ngủ, Giang Quả Quả phá lệ hưng phấn.

Ngày thường cô bé ngủ không thành thật, lăn lộn hồi lâu, hôm nay càng dữ hơn, lôi kéo Ninh Kiều nói chuyện hồi lâu.

“Chiêm Hà Phi nói, trong nhà cậu ấy có một con búp bê sứ, là cha mẹ đến Cung Tiêu Xã mua cho cậu ấy!”

“Búp bê sứ có mắt, có miệng, còn có cái mũi, giống thật lắm.”

“Ngày mai em muốn đến nhà cậu ấy chơi.”

Ninh Kiều nghe xong, cuối cùng đã biết vì sao con bé hưng phấn, là bởi vì kết bạn.

“Em thích chơi với Chiêm Hà Phi sao?”

“Hẳn là thích.”

“Vậy hiện tại hai đứa đã là bạn.” Ninh Kiều cười nói.

Giang Quả Quả sửng sốt một chút.

Trong trí nhớ của Quả Quả, đời trước hình như cô bé cũng từng làm bạn với Chiêm Hà Phi dù chỉ trong thời gian ngắn ngủi.

Nhưng hữu nghị của hai đứa trẻ đến nhanh, đi cũng nhanh, có một lần Quả Quả đến nhà Chiêm Hà Phi chơi, không biết đã xảy ra chuyện gì, về sau mẹ của Chiêm Hà Phi không cho con gái chơi cùng Quả Quả.

Không bao lâu sau, mẹ Chiêm lại tới trường học một chuyến, xin giáo viên đổi chỗ cho con.

Lúc sau, Chiêm Hà Phi chưa từng xuất hiện trong trí nhớ của Giang Quả Quả.

“Có lẽ không lâu sau sẽ không phải bạn bè.” Giang Quả Quả nghiêm túc nói.

“Vì sao?”

“Có thể là em đánh? Hay mắng cậu ấy?” Giang Quả Quả nghiêm túc hồi tưởng, lắc đầu, “Không biết, dù sao mỗi lần đều là như thế.”

Trong sinh mệnh cô bé xuất hiện bóng dáng của rất nhiều người, nhưng dần dần, những người đó đều sẽ biến mất không thấy.

Lần nào cũng giống nhau.

“Vậy vì sao em muốn đánh, mắng con bé chứ?” Ninh Kiều hỏi lại.

Vấn đề này làm khó Giang Quả Quả.

Sau khi Giang Quả Quả do dự một lúc lâu, lại lắc đầu.

Ánh trăng chiếu vào nhà, dừng trên gương mặt của cô bé.

Đôi con ngươi phá lệ xinh đẹp, sáng ngời, đầy tinh nghịch.

“Thật vất vả mới có bạn bè, vì sao muốn đuổi đi?” Ninh Kiều tò mò hỏi.

Giang Quả Quả suy tư: “Dù em không đuổi, cậu ấy cũng sẽ đi.”

Giang Quả Quả cúi đầu.

Hai bàn tay nhỏ nắm góc chăn, lại buông ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-109.html.]

“Nên đi thì sẽ đi, giống như mẹ em.”

“Nhưng cũng có rất nhiều người không đi.” Ninh Kiều nhẹ giọng nói, “Ông nội em, ba người anh của em.”

Giang Quả Quả cười: “Đúng vậy, còn có chị dâu nhỏ nha!”

Ninh Kiều cười khẽ.

Cô bé được nuôi thả, toàn thân là gai nhọn, là vì bảo vệ bản thân. Nhưng gai nhọn tuy có thể chống lại công kích, lại có tỉ lệ nhất định xúc phạm đến người muốn ở lại bên cạnh mình.

Giang Quả Quả nghe chị dâu nhỏ nói, người với người ở chung là song hướng, rất nhiều tình huống không thể quơ đũa cả nắm, bản thân phải tự phán đoán.

Cô bé cái hiểu cái không mà gật đầu.

Trong phòng im ắng.

Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa, không nhẹ không nặng, theo quy luật.

Ninh Kiều lười biếng, không muốn động, kêu Giang Quả Quả đi mở cửa.

Quả Quả để chân trần chạy ra mở cửa, ngẩng đầu lên: “Anh cả!”

Tại sao anh cả của cô bé lại sang đây?

Ninh Kiều chui vào trong ổ chăn, trong đầu còn quanh quẩn một màn vừa rồi, cánh tay bị anh nắm chặt, nhắm mắt lại giả bộ ngủ.

“Ngủ rồi sao?”

“Ngủ.” Ninh Kiều rầu rĩ trả lời.

“Ngủ sao còn nói được?” Giang Quả Quả nghiêm trang nói, “Anh cả, chị dâu nhỏ nói giỡn với anh đó!”

“Có thể vào sao?”

“Đương nhiên có thể nha!” Giang Quả Quả lôi kéo anh mình vào phòng.

Giang Hành:……

Cảm ơn Quả Quả.

Ninh Kiều đành phải ra khỏi ổ chăn.

Sợi tóc nhu thuận buông xuống vai cô, Ninh Kiều dùng tay nhẹ nhàng vén ra sau tai, lộ ra khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết.

“Nghe chủ nhiệm Bạch nói, em hỏi người khác có thể tìm việc ở nơi nào.” Giang Hành dịu dàng nói.

Ninh Kiều gật đầu.

Quả nhiên trong khu người nhà không có bí mật, Ninh Kiều mới nói mấy giờ trước mà bây giờ đã truyền đến tai doanh trưởng Giang.

“Em cần tiền à?” Giang Hành lại hỏi.

Giang Hành ít qua lại với mấy người nhà trong khu người nhà quân khu, nhưng ở bộ đội có nghe chiến hữu nhắc tới, vợ họ luôn nghĩ tìm công việc kiếm tiền giúp đỡ trong nhà.

Lễ hỏi ông cụ Giang cho, của hồi môn của cha mẹ đều ở trong tay Ninh Kiều.

Ninh Kiều không hề nghĩ ngợi liền xua tay: “Không có.”

Nhưng vừa dứt lời, trong tay cô, nhiều một quyển sổ tiết kiệm.

Ninh Kiều ngớ người.

Loading...