Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 107

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:42:52
Lượt xem: 6

Nhiều năm trước khi Đổng Tinh Mai làm cán bộ thôn thì chuyện lớn chuyện gì cũng do bà ta giải quyết, chỉ cần người dân trong thôn giải quyết không được đều nhờ bà ta ra mặt. Thời gian dài, Đổng Tinh Mai quen ôm đồm hết tất cả mọi việc vào người, mấy tháng trước mấy người em của Giang Hành vừa đến hải đảo, thiếu chút nữa Đổng Tinh Mai đã giúp anh nuôi. Nhưng lữ trưởng Trình ngăn cản, nói đồng chí Tiểu Giang không thích phiền toái, cuối cùng mới đành từ bỏ.

Đối với Đổng Tinh Mai, hoàn thành nhiệm vụ không có khả năng hoàn thành mới có cảm giác thành tựu, nếu cho bà ta cơ hội, bà ta đúng là muốn phụ giúp một chút, bồi dưỡng ba đứa trẻ thành ba học sinh phổ thông.

Sau đó, Đổng Tinh Mai liền nghĩ, nuôi dưỡng không được thì giới thiệu đối tượng cho Tiểu Giang cũng không thành vấn đề. Nhưng tên nhóc này, quả thực là dầu muối không ăn, mặc kệ bà ta nói như thế nào, Giang Hành cũng chỉ lạnh như băng đáp lại —— không cần.

Bây giờ tốt rồi, doanh trưởng Giang dầu muối không ăn đã rơi xuống tay bà ta.

Đổng Tinh Mai cũng chưa vội vã cho thấy ý nghĩ của chính mình, hăng hái trêu đùa với đồng chí Tiểu Giang, nhiều năm trôi qua, thật vất vả mới phát hiện Tiểu Giang cũng có một mặt như vậy, nhưng quân nhân khác cùng người nhà trong khu nhà xem náo nhiệt, đều có lực.

Ninh Kiều đứng đối diện Đổng Tinh Mai, cô hơi rũ mắt, tận lực kiểm soát ý cười nơi đáy mắt cho không quá rõ ràng.

Giang Hành phát hiện, liếc cô một cái.

Ninh Kiều lập tức thu liễm, vất vả nghẹn cười.

Mọi người trong khu người nhà đều giống với Đổng Tinh Mai, đều vui vẻ nhìn một màn này.

Hai vợ chồng mới cưới tương tác lén lút, thật sự là quá nhức răng.

Mọi người nhỏ giọng nói thầm hai vợ chồng nị oai, khiến cho Ninh Kiều có chút ngượng ngùng.

Giang Quả Quả lại gần vừa thấy, mấy chú thím trong khu người nhà thật là chưa trải sự đời.

Đời trước, ánh mắt của anh cả cùng chị dâu nhỏ mới kêu nị oai, có đôi khi cô bé với anh hai anh ba đều sắp nhìn không được, ý thức được, đuổi chị dâu nhỏ đi là không thể.

“Mấy cậu thanh niên kia, đều tuấn tú lịch sự, thật sự đẹp trai.” Đổng Tinh Mai đợi sau một lúc lâu, lại lặp lại một lần nữa.

Giang Quả Quả lớn tiếng nói: “Anh cả cháu mới đẹp trai!”

Giang Hành không nghĩ tới thời khắc mấu chốt vẫn là em gái cứu chính mình ra hố lửa.

Anh nhìn về phía Giang Quả Quả, làm anh cả, ánh mắt anh lúc này cực kỳ ôn hòa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-107.html.]

Chiêm Hà Phi thấy thế, cũng nhịn không được nói ra lời thiệt tình: “Mẹ cháu nói, trong toàn bộ quân khu Thanh An của chúng ta không có đồng chí nam nào đẹp trai hơn anh cả của Giang Quả Quả!”

Đúng lúc mẹ của Chiêm Hà Phi bước ra gọi con gái về nhà ngủ, trong khoảng thời gian ngắn, đứng sững tại chỗ.

Một đồng chí nữ đã kết hôn lại sau lưng nghị luận trong quân khu người đàn ông nào càng đẹp trai, con gái còn không hề gánh nặng tâm lý mà nói cho mọi người nghe, thật là muốn tìm khe đất chui xuống….

Thừa dịp không ai chú ý, mẹ của Chiêm Hà Phi lặng lẽ về nhà, không giục con gái nữa, ngủ hay không tuỳ thích!

“Anh cả của Giang Quả Quả còn đẹp trai hơn ba cháu nữa!”

“Còn đẹp trai hơn bác của cháu!”

“Còn đẹp trai hơn chú Hạ!”

Bọn nhỏ mồm năm miệng mười, gia nhập vào cuộc đối thoại.

Tiếng cười vang khắp khu người nhà, đều mang theo thiện ý.

Giang Hành:……

Trường hợp lại dần dần thái quá lên.

Đổng Tinh Mai cũng phát ra tiếng cười sang sảng: “Được được được, không đùa hai vợ chồng hai người nữa. Mấy ngày trước doanh trưởng Giang đánh báo cáo kết hôn, tôi nghe nói cậu ấy muốn cưới vợ, không nghĩ tới nhanh như vậy. Hiện tại thấy hai người hạnh phúc như thế tôi cũng mừng. Không còn sớm, mọi người nên làm gì thì làm đi, giải tán thôi.”

Chờ mọi người dần rời đi, Đổng Tinh Mai đi đến bên cạnh Ninh Kiều.

“Cô tên Ninh Kiều đúng không?” Đổng Tinh Mai nói, “Hai ngày này tôi đánh xe đuổi thuyền, ban ngày mới từ xe buýt xuống, cả người đều hư thoát. May mà gặp phải cô, giúp tôi việc lớn như vậy, thật không biết nên cảm ơn cô như thế nào.”

“Không cần cảm ơn.” Khoe miệng của Ninh Kiều hơi cong, nhẹ nhàng nói.

“Cần.” Đổng Tinh Mai nói, “Lúc ấy cô còn có việc mà còn không từ chối, ân tình này tôi nhớ kỹ.”

Vừa rồi Ninh Kiều nghe mọi người nói nên đã biết Đổng Tinh Mai là vợ của lữ trưởng Trình.

Loading...