Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 103

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:42:45
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/RMSvZFox8R

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đến bệnh viện quân khu tái khám, Đường Hồng Cẩm nghe y tá đổi băng gạc nói, trường tiểu học quân khu muốn tuyển giáo viên.

Là thân thích của y tá nói, tin tức tạm thời còn chưa được công bố, nhưng chắc chắn là thật.

Đường Hồng Cẩm biết Tô Thanh Thời muốn có một phần công tác chính thức, có thể diện.

Mấy tháng trước, lúc Tô Thanh Thời vừa đến hải đảo, ngân hàng muốn tuyển nhân viên ở bộ đội. Bộ đội chọn lựa từ người nhà theo tuỳ quân, nhưng bởi vì mới đến không lâu, mọi người đều không quen thuộc với cô ta nên cuối cùng người được chọn là Thẩm Ngọc Tuyết.

Tuy rằng Tô Thanh Thời chưa nói gì, nhưng Đường Hồng Cẩm biết, Tô Thanh Thời rất thất vọng.

Bây giờ, Đường Hồng Cẩm nghe được tin này, lập tức chạy về.

Tô Thanh Thời đang viết nhật ký, giương mắt nhìn thấy Đường Hồng Cầm.

“Làm sao vậy?”

“Thanh Thời, trường tiểu học ở quân khu tuyển giáo viên.” Đường Hồng Cẩm nói, “Chức vị rất thích hợp với em, em muốn thử một lần không?”

Ánh mắt bình tĩnh như nước lặng của Tô Thanh Thời đột nhiên có sức sống.

Cô ta đứng lên: “Thật sao?”

“Thật.” Đường Hồng Cẩm đi lên phía trước, nắm lấy tay cô ta, “Dạy học và giáo dục, chỉ cần tiếp xúc với bọn nhỏ, không cần giao tiếp với người khác. Anh nghĩ, nếu em thành giáo viên, nhất định sẽ là giáo viên ưu tú nhất, xuất sắc nhất.”

Tô Thanh Thời hiếm khi nói nhiều, lôi kéo Đường Hồng Cẩm hỏi han.

Đường Hồng Cẩm nhất thời còn chưa biết tiêu chuẩn tuyển chọn, nhưng Tô Thanh Thời học hết trung học, hẳn là đủ rồi.

“Chúng ta có nhiều thời gian chuẩn bị hơn so với người khác, cũng có thể chuẩn bị tâm lý trước. Mua một bộ quần áo đẹp, lại mua một đôi giày da.” Đường Hồng Cẩm nói, “Chờ đến lúc đó đi phỏng vấn, trang điểm thoả đáng có thể diện.”

Tô Thanh Thời nở nụ cười.

Cô ta không thường cười, nhưng mỗi lần tươi cười, đều như mây mù bị xua tan, cả người phát sáng.

Đường Hồng Cẩm nhẹ nhàng ôm lấy Tô Thanh Thời.

Lúc này, cô ta không có đẩy ra.

“Còn có một việc, anh muốn nói với em.” Đường Hồng Cẩm lấy ra thư của nhà chồng chị gái gửi tới.

Tô Thanh Thời nhướng mày, không có nhận.

“Em nhìn xem.”

Đường Hồng Cẩm đỡ bả vai Tô Thanh Thời, để cô ta ngồi trở lại, mở thư ra để trước mặt cô ta.

Mỗi phút mỗi giây trôi qua.

Trái tim Đường Hồng Cẩm như treo ở cổ họng.

Qua hồi lâu, trong phòng sách quanh quẩn giọng nói thanh lãnh của Tô Thanh Thời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-103.html.]

Tô Thanh Thời cười nhạo nói: “Thật đúng là đánh một cái tát lại cho một quả táo.”

———————————

Chủ nhiệm Bạch là người có trách nhiệm, chạng vạng còn ở trong nhà nấu cơm, từ cửa sổ thấy Giang Hành đã trở lại, lập tức tiến lên nói rõ tình huống cho anh.

Chẳng qua trêu Quả Quả thì trêu Quả Quả, đối với Giang Hành thì bà ta sẽ nói lời nói thật.

Biết Ninh Kiều chỉ là ở đó một buổi trưa, Giang Hành liền an tâm.

Khi về nhà, từ xa Giang Hành thấy một bóng dáng nho nhỏ ở trước cửa.

Giang Quả Quả ngồi xổm ở cửa nhà ôm đầu gối, cả người cuộn thành một đoàn.

Giang Hành đi nhanh vài bước tiến lên, duỗi tay đỡ: “Em làm sao vậy?”

Giang Quả Quả mếu máo, sắp khóc: “Anh cả, em chọc chị dâu nhỏ tức giận rồi.”

“Anh biết.” Giang Hành nói, “Em không cố ý, về sau muốn quyết định vấn đề gì quan trọng trước hết phải hỏi người lớn trong nhà.”

Bây giờ Giang Quả Quả nào nghe lọt tai những lời này, vào tai trái, ra tai phải.

Cô bé tiếp tục tủi thân mà nói: “Chị dâu nhỏ sẽ không để ý tới em.”

“Không đâu.”

“Sau này chị dâu nhỏ sẽ không chải tóc cho em nữa.”

“Không đâu.”

“Tối nay chị dâu nhỏ sẽ không ở cùng phòng với em! Sau này cũng sẽ không ngủ cùng em!”

Giang Hành:……

Ngược lại rất tốt.

Giang Quả Quả nâng lên mắt, hốc mắt ửng đỏ, ngoài ý muốn phát giác thế mà giữa mày anh cả giãn ra.

Còn rất chờ mong?

Giang Quả Quả há to miệng, chuẩn bị gào khóc.

Nhưng đột nhiên, cửa được mở ra.

Trong phòng, Ninh Kiều cúi đầu, thấy Giang Quả Quả ngồi ở ngạch cửa.

“Đúng là giọng của em, về rồi sao không vào nhà?” Giang Nguyên cùng Giang Kỳ về sớm nghe có tiếng bèn ra tới.

“Chị dâu nhỏ!”

“Làm sao vậy?”

Giang Quả Quả dùng sức chớp chớp mắt, đem nước mắt chớp trở về.

Loading...