Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 101

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:42:41
Lượt xem: 10

Mới vừa khen cậu ta làm việc nhanh nhẹn, chờ đến khi làm việc, liền phát hiện trên bàn thiếu thứ gì đó.

Nhìn kỹ thì không thấy đơn đăng ký của Ninh Kiều đâu cả.

Chủ nhiệm Bạch biết tổ trưởng Trương của đội thi công luôn luôn nghiêm khắc, lo lắng Ninh Kiều bị sai làm việc cả buổi trưa, vội vàng chạy tới.

Quả nhiên, vừa đến bên bờ, liền phát hiện tổ trưởng Trương đang nhìn chằm chằm Ninh Kiều.

May mắn tới kịp thời, nếu không thật không biết giải thích với đồng chí Tiểu Giang thế nào.

Tổ trưởng Trương nghe xong đồng chí hậu cần giải thích, lại quay đầu nhìn về phía Ninh Kiều đang cười xấu hổ lại không mất lễ phép.

Hoá ra người ta thật sự tới chơi!

————————————

Chủ nhiệm Bạch kéo Ninh Kiều sang một bên, kể lại đầu đuôi câu chuyện.

Ninh Kiều cũng đoán được, có lẽ là ba đứa nhỏ đăng ký cho cô.

Trong một khoảnh khắc nào đó, Ninh Kiều nghĩ là bọn họ muốn trêu cợt mình, giống với trong cốt truyện. Nhưng cốt truyện chỉ là cốt truyện, chân chính sống ở hải đảo vài ngày Ninh Kiều cũng không cho rằng bọn họ tốt với cô đều là giả vờ.

Đặc biệt là bây giờ chủ nhiệm Bạch nhắc tới Giang Hành.

“Tiểu Giang đến quân khu Thanh An nhiều năm như vậy, hai nhà chúng ta đã rất quen thuộc. Trước kia cậu ấy chưa từng có đối tượng, có lẽ là không biết thể hiện cảm xúc của mình nhưng tôi nhìn ra được, cậu ấy rất để ý đến cảm xúc của cô.”

“Công việc của cậu ấy bận rộn, nên nhờ tôi và Thư Lan, Bội Dung ngày thường quan tâm đến cô. Cô nhìn tôi lúc này là làm cái gì thế này.”

“Tiểu Giang nói với tôi, sức khoẻ của cô không tốt, phải điều dưỡng cho tốt. May mắn cô cũng cơ linh, không đi theo bọn họ làm việc, bằng không bị bệnh giống mới vừa vào hải đảo, tôi thành tội nhân mất.”

“Chủ nhiệm Bạch đừng để ở trong lòng.” Ninh Kiều nói, “Lúc này chỉ là trùng hợp mà thôi.”

Chủ nhiệm Bạch nghe lời nói dịu dàng lại thoả đáng của cô gái nhỏ, đáy lòng được trấn an.

Bà ta vỗ vỗ bả vai Ninh Kiều: “Được rồi, về trước đi, nơi này gió lớn lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-101.html.]

“Lát nữa tôi sẽ đi.” Ninh Kiều nói, “Chủ nhiệm Bạch, ngài bận trước đi.”

Trước khi đi, chủ nhiệm Bạch dặn dò rất nhiều, bảo cô phải cẩn thận, trước đây từng có người trượt chân khỏi ván gỗ ngã xuống biển.

Ninh Kiều nhẹ giọng đáp ứng.

Chờ khi chủ nhiệm Bạch rời đi, trong đầu cô vẫn quanh quẩn câu nói kia.

Khó trách ngày thường một mình cô ở nhà, giữa trưa Lạc Thư Lan và Tưởng Bội Dung thường xuyên gọi cô qua ăn cơm.

Thì ra là vì mấy thím nhiệt tình gần gũi, cũng vì Giang Hành nhờ họ quan tâm đến cô.

“Đồng chí Ninh, có thể lấy giúp tôi một chút nước ấm không?” Giang Quế hô một tiếng.

“Có ngay!”

Ninh Kiều cùng nhóm người này ở chung rất hòa hợp, hiện tại cũng không vội rời đi, ở lại giúp đỡ một ít công tác hậu cần.

Như có người ướt áo khoác, cô liền nhận lấy, gấp gọn gàng ngay ngắn, để vào chỗ sạch sẽ.

Dù sao chỉ là làm thử, tổ trưởng Trương không có để mọi người ở lại đến cuối cùng, mấy giờ đồng hồ, qua trong chớp mắt.

Mỗi người đều thực quý trọng cơ hội lần này, nhưng số lượng có hạn, tổ trưởng Trương cũng chỉ giữ lại Kim Ái Đệ cùng một vị đồng chí khác, còn lại thì ghi nhận lại, lần sau có việc lại tìm.

Đồng chí không được giữ lại thất vọng thì có thất vọng, nhưng cũng có thể chấp nhận được. Trên đường về còn hăng hái hỏi thăm, hỏi nhà xưởng trên đảo có tuyển người không.

“Tôi nghe nói công xã thuỷ sản có thể lột tôm, nạo trứng cá.”

“Kia đều là chuyện của mấy tháng trước, bây giờ trạm thuỷ sản đã đủ nhân số, dù còn nhận người cũng nhận người của công xã bọn họ.”

Thấy Ninh Kiều nghe đến nghiêm túc, Giang Quế cười nói với cô: “Mọi người đều trên có cha mẹ già dưới có con nhỏ, có thể kiếm một chút trợ cấp cho gia đình cũng tốt.”

Trước nay ở nhà mẹ đẻ, Ninh Kiều chưa từng sầu vì chuyện tiền nong.

Trước mắt cũng tạm thời không có, nhưng nghe bọn họ nói làm cô bừng tỉnh.

Điều kiện gia đình nhà mẹ có tốt đến đâu thì dù sao cũng cách cô quá xa.

Loading...