Trọng Sinh Thành Mỹ Nhân Ốm Yếu Trong Niên Đại Văn - Chương 100

Cập nhật lúc: 2025-03-31 06:42:39
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tôi không biết.” Ninh Kiều nhỏ giọng nói, “Tôi không có đăng ký.”

“Có phải người nhà cô đăng ký cho không?”

Ninh Kiều càng không hiểu, đi theo đại bộ đội đến nơi thi công: “Tôi có thể về bây giờ sao?”

“Không tốt lắm, đăng ký rồi lại không đi, quá đặc tội người.” Tôn Quế nói, “Cô coi như đi góp cho đủ số, dù sao lúc này cũng là thử việc, không nhất định có thể lưu lại đâu.”

Trong đội ngũ, mặt ngoài thì hoà bình, nhưng trong lòng mỗi người lại có tính toán riêng.

Nếu đã đăng ký, họ đều quyết tâm cuối cùng sẽ được lưu lại, mọi người đều là đối thủ cạnh tranh của nhau, rất khó có thể cho người khác sắc mặt tốt. Nhưng đối thủ cạnh tranh, cũng có một dòng nước trong, chính là Ninh Kiều.

Ninh Kiều mơ màng hồ đồ đi theo, thậm chí mọi người đều không có thương lượng mà mỗi người đều cho cô sắc mặt tốt.

Trong lúc vô tình xâm nhập đội ngũ công tác, thú vị hơn so với ở nhà ngủ nhiều, Ninh Kiều cũng liền tới đâu hay tới đó.

Bên bờ biển có mấy con thuyền vận chuyển đang đậu.

Nội dung công việc cũng không phức tạp, chỉ cần có sức mạnh là được, nhưng cũng phải cẩn thận một chút. Cầu nối giữ thuyền và bờ là một tấm gỗ, một không cẩn thận sẽ rất dễ ngã xuống, Ninh Kiều vô tình tham gia vào, nên đứng ở một bên, phụ giúp các đồng chí nữ một chút.

Vóc dáng Kim Ái Đệ nhỏ bé, dáng người gầy yếu, nhưng lại có sử lực vô hạn. Kim Ái Đệ khiêng cát, từng chuyến một, nhưng trong gió lạnh của cuối thu, vẫn ướt sũng mồ hôi.

Lúc khiêng cát trờ về, rất nhiều lần Kim Ái Đệ đều mệt đến không đứng thẳng nổi. Ninh Kiều thấy thế bèn tiến lên đỡ phía sau giúp Kim Ái Đệ.

Kim Ái Đệ nói: “Đừng, nếu như bị Tổ trưởng Trương thấy, còn tưởng rằng tôi không được việc, chuyến này liền uổng công.”

Ninh Kiều vội vàng rút tay về.

Kim Ái Đệ nâng mấy lần, cũng không dám nghỉ ngơi, thở hồng hộc mà lau mồ hôi trên trán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-thanh-my-nhan-om-yeu-trong-nien-dai-van/chuong-100.html.]

Thấy Ninh Kiều lo lắng mà nhìn mình, Kim Ái Đệ cười nói: “Không sao, ở quê tôi làm quen rồi. Chỗ của chúng tôi, đàn ông có thể kiếm mười công điểm một ngày, phụ nữ có thể kiếm tám công điểm. Nhưng cha và anh của tôi chỉ có thể kiếm bảy công điểm, mười công điểm đều là một mình tôi kiếm được.”

Ninh Kiều nghe bạn thời cấp 3 Dương Thanh Thanh nhắc qua việc kiếm công điểm, có chút hiểu biết.

Ninh Kiều nói: “Phụ nữ có thể chống đỡ cả nửa bầu trời.”

“Trong nhà, tôi có thể chống cả bầu trời.” Kim Ái Đệ ưỡn ngực, kiêu ngạo nói, “Bây giờ tôi gả ra ngoài, lương thực phân cho trong nhà rõ ràng không nhiều bằng trước kia.”

Kim Ái Đệ tuỳ quân sau mười lăm năm chồng nhập ngũ, trước kia mệt c.h.ế.t mệt sống kiếm công điểm, được lương thực thì cả nhà cùng ăn. Trước kia Kim Ái Đệ quen cần mẫn, chủ động trong mọi việc, nhưng có đôi khi cũng cảm thấy mệt. Bây giờ thì tốt hơn, dù sao cũng đã dọn đến quân khu, tuy rằng vẫn chi tiêu tiết kiệm, nhưng toàn bộ thành quả lao động đều thuộc về gia đình nhỏ của mình.

Vất vả chút cũng đáng.

“Ninh Kiều!” Tổ trưởng Trương hô lớn một tiếng, “Cô không làm việc à?”

Giữa những nhân dân lao động mộc mạc, gian khổ, Ninh Kiều thật sự nổi bật.

Làn da người ta ngăm đen, đổ mồ hôi đầm đìa, chỉ có Ninh Kiều không chảy một giọt mồ hôi, làn da trắng như trước nay chưa từng phơi nắng, còn bởi vì đi theo các chị chạy tới chạy lui, ra chút sức lực, khiến sắc mặt có vẻ hồng nhuận, xinh đẹp loá mắt.

“Mới vừa làm thử đã lười biếng, cô là không muốn ở lại đúng không.” Đối với cô gái nhỏ này, tổ trưởng Trương thật sự mắng không nổi, nói, “Cô không làm việc, tới đây chơi sao?”

Ninh Kiều giải thích: “Tổ trưởng, tôi không có đăng ký.”

Tổ trưởng Trương tức quá hoá cười. Đơn đăng ký đều giao lên đây, còn nói không có đăng ký.

Vừa muốn tuyên truyền tinh thần không sợ cực khổ, không sợ mệt nhọc của nhân dân lao động thì đột nhiên nghe cách đó không xa có tiếng gọi.

“Tổ trưởng Trương! Tổ trưởng Trương!” Phòng hậu cần cùng người đồng chí trẻ tuổi kia đến.

Đồng thời còn có chủ nhiệm Bạch.

Chủ nhiệm Bạch phát hiện mấy người trẻ tuổi trong văn phòng thật là chịu không nổi khen ngợi.

Loading...