Bà cụ gật gật đầu, chuyện trò với Hà Hạ về vài việc trong nhà, bà cụ Lục vẫn mở miệng.
Chờ bọn Hà Hạ cửa. Bà cụ liền cầm kéo nhà.
“Ông Hoàng, ông Hoàng. Nhà kế bên ở .”
Người bà cụ kêu ông Hoàng là một ông cụ tuổi tác cách biệt mấy với bà , ông mặc một bộ đồ lao động xanh thẳm, mặt mang cặp kính viễn thị, trong tay cầm tờ báo say mê mà xem. Nghe thấy lời của bà cụ Hoàng, ông đặt tờ báo lên cái bàn bằng gỗ đỏ.
“ cũng là điếc, âm thanh chuyển nhà lớn như thể thấy ?”
Bà cụ Hoàng buông kéo xuống, thì vui: “Ông, cái già thật là hiểu phong tình, lười chuyện với ông, đến nhà họ Lâm.”
Ông Hoàng nữa cầm tờ báo lên: “Đi nhanh , nhanh đừng ở nhà phiền .”
Bà cụ Hoàng nổi giận đùng đùng mà rời .
Sau khi Hà Hạ về nhà liền bận việc.
Biệt thư nhà bọn họ mua lớn, chuyển chuyển cả buổi chiều, trong phòng dơ, Hà Hạ cầm cây chổi, cây lau nhà bắt đầu quét dọn. Quét dọn lầu lầu một lượt, mệt đến eo cũng thẳng dậy nổi.
Cô xoa eo đến lên sô pha: “Nhà lớn cũng , chỉ tùy tiện quét quét, mà eo liền đau chịu .”
Bà cụ Lục liền đau lòng: “Hạ , bà hiện tại trong thành phố một loại gọi là nhân viên tạp vụ, là nhà mướn một về quét dọn vệ sinh . Cháu đừng nữa, khổ bao nhiêu.”
Vân Mộng Hạ Vũ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ta-nguoc-xuoi-buon-ban-kiem-song/chuong-239.html.]
Nhà ở thị trấn tuy hai tầng nhưng tính là lớn, quét dọn cũng mệt, biệt thự lớn như , quét dọn thật sự là mệt chết, Hà Hạ cũng nhúng tay việc nhà vô tận như . Dù cũng mướn nổi, trực tiếp mướn một giúp việc về, những thể quét dọn vệ sinh trong nhà mà còn thể chăm sóc bà cụ Lục.
Buổi tối Lục Chinh Năng đưa mấy Vương Hải Phương về xong thì trở về, Hà Hạ đang cơm tối trong bếp, trong phòng khách, Lục Chinh Năng một tay Triều Triều lên dạo đến phòng bếp.
Hà Hạ đảo chiều đồ ăn trong nồi, mùi hương ngập tràn khắp nhà.
Lục Chinh Năng và Triều Triều hẹn mà cùng khịt khịt mũi: “Thơm quá.”
Không đầu bếp nào thích khác khen món ăn , Hà Hạ cũng thế, cô đầu một lớn một nhỏ mặt mũi giống , dịu dàng: “Sắp ăn cơm , mau dẫn Triều Triều rửa tay.”
Gần khu chung cư một cái chợ, buổi chiều Hà Hạ dạo một vòng, mua một cân xương sườn, một con gà trở về.
Xương sườn món chua ngọt, Triều Triều thích ăn món , rửa tay cho thằng bé xong, xương sườn đặt ở trong chén mà ông ngoại thằng bé riêng cho nó, thằng bé dùng tay cầm, tự gặm hơn nửa chén. Hà Hạ cũng cảm thấy dùng tay cầm xương sườn ăn thì gì vệ sinh. Trẻ con hai ba tuổi, thể tự ăn cần lớn đút ăn là cảm ơn trời đất.
Gà Hà Hạ hai ăn, nửa con đem hầm canh, bỏ ít cẩu kỷ, táo đỏ, thêm đảng sâm, đương quy mua từ cửa hàng dược liệu về, hầm xong thì vớt bớt dầu bề mặt, thêm chút muối để điều vị, hương vị tươi ngon. Nửa con còn thì đem xào, bỏ nửa chai rượu om, nước cạn thì giảm nhỏ lửa, bỏ ớt cắt thành miếng nồi xào chín là thể bày .
Thịt gà hầm canh cũng thể lãng phí, vớt xé thành miếng, pha một chén nước chua cay đổ , trộn thêm ngò rí, hành lá, vừng xay nhuyễn, một chén gà xé tay tươi mới lò. Cải là cải thìa ở quê nhổ đem đến bán. Cải còn non, rửa sạch sẽ bảo chảo dầu xào qua hai phút thì thêm muối, nước tương là thể lấy khỏi nồi, bỏ tỏi cũng ăn ngon, ngay cả thích ăn rau như Triều Triều cũng ăn vài đũa.
Trên bàn cơm, Hà Hạ chuyện thuê giúp việc, Lục Chinh Năng dĩ nhiên đồng ý: “Vợ Ngụy Kiến mang thai , thời gian đang ở nhà dưỡng thai, cũng thuê giúp việc, ngày mai tìm thời giờ hỏi thuê ở , chúng cũng thuê một , đến lúc đó việc quét dọn vệ sinh liền giao cho giúp việc.”
Hà Hạ gật gật đầu: “Nhà chúng nhiều việc, em sổ sách hai ngày nay của đội xe tiệm chúng , đến lúc đó bà nội và Triều Triều cũng nhờ giúp việc chăm sóc, chúng đưa chi phí nhiều một chút.”
“Được.”