Rõ ràng bỏ đói cả ngày là ả, mà họ chỉ quan tâm đến Cố Phiên Phiên. Con nhỏ Cố Tiểu Hồng đúng là vô dụng, mỗi việc hại mà cũng xong, còn tự nhốt . Cũng may lúc đó ả thông minh để dấu vết, nếu cũng vạ lây . Cố Phiên Phiên ơi Cố Phiên Phiên, mày c.h.ế.t quách cho , mày c.h.ế.t chẳng hơn ?
Dưới ánh mắt ghen tị của Cố Du Du, Cố Phiên Phiên "miễn cưỡng" nhận lấy hai món mặn còn . Thực tế cô ăn nhiều, nhưng Ma Cầu thì ăn khỏe. Cái hình nhỏ xíu đó mà sức ăn lớn đến kinh . Giữa việc để đồ ngon cho Cố Du Du và cho Ma Cầu, Cố Phiên Phiên đương nhiên chọn bạn của mà chút do dự.
“Phiên Phiên ,” cơm nước xong, Cố Vệ Quốc lấy tiền đưa cho cô: “Cầm lấy mà mua thêm vài bộ quần áo.”
Cố Phiên Phiên từ chối nhưng Cố Vệ Quốc cứ ép cô nhận: “Con giờ là hôn ước, sang nhà chơi cũng ăn mặc quá tuềnh toàng. Cứ cầm lấy mà dùng, thiếu thì bảo ba.”
Nga
Cố Phiên Phiên cảm động rưng rưng nước mắt: “Cảm ơn ba, ba đối với con quá.”
“Ngốc ạ, con là con gái ba, ba với con thì với ai?” Cố Vệ Quốc thừa thắng xông lên, nhắc chuyện chuyển hộ khẩu: “Ba thật sự hy vọng con chuyển hộ khẩu về đây, để gia đình đoàn tụ, sống vui vẻ bên .”
Cố Phiên Phiên thầm trong lòng. Tình cảm thì cô nhận, nhưng chuyển hộ khẩu thì tuyệt đối . Cố Vệ Quốc dù mắng Cố Du Du nhưng vẫn khen ả hiểu chuyện, lòng ông vẫn đặt ở chỗ hai con , cô thể chuyển hộ khẩu lúc .
“Ba, ba nhắc chuyện nữa , con thích .” Cố Phiên Phiên giả vờ giận dỗi: “Con ở đây với ba , hộ khẩu cứ để ở chỗ ba quê coi như là niềm an ủi cho họ ? Tóm con đồng ý chuyển , ba cũng lén thủ tục cho con nhé. Con còn tiếp tục 'khảo sát' bà kế , nếu ba cứ ép con chuyển hộ khẩu ngay bây giờ, con sẽ bỏ nhà luôn, bao giờ nữa. Dù đây ba cũng quản con , cứ coi như từng tìm thấy đứa con gái .”
Cố Vệ Quốc ôm n.g.ự.c, cảm thấy đau tim vì tức. Con bé mà lắm lý lẽ thế ?
Cố Vệ Quốc vốn là một cha "mẫu mực", cơm nước xong dạo cũng quên dắt con gái theo. Cố Phiên Phiên mặc bộ váy đỏ rực rỡ cùng Cố Vệ Quốc xuống lầu. Màu đỏ như lửa, làn da trắng như tuyết, cộng thêm vóc dáng thanh mảnh, dù xa gần cô cũng là một phong cảnh mắt. Khu tập thể hầu hết là công nhân viên chức xưởng dệt và nhà, Cố Vệ Quốc là đội trưởng đội bảo vệ nên quen nhiều , vì thế suốt dọc đường Cố Phiên Phiên nhận ngớt lời khen ngợi.
Cố Du Du trong lòng càng thêm ấm ức. Trước đây khen ả xinh hiểu chuyện, giờ Cố Phiên Phiên, lời tán dương đều dồn hết lên đầu cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-sau-ta-tro-thanh-hac-tam-lien/chuong-89-man-kich-tinh-tham.html.]
“Ba,” Cố Du Du dừng bước: “Ngực con đau, con về uống t.h.u.ố.c đây, dạo cùng ba và em nữa.”
Thấy Cố Du Du bảo đau n.g.ự.c, Cố Vệ Quốc vội bảo ả về nhà .
“Để em về xem con thế nào,” Lý Thanh Phân yên tâm cũng theo: “Du Du sức khỏe yếu, vạn nhất ngất xỉu thì phiền lắm, em cùng cũng yên tâm hơn.”
“Được , hai con về .”
Cố Vệ Quốc tiếp tục dẫn Cố Phiên Phiên dạo. Ông nhanh ch.óng để cả xưởng dệt đều đến Cố Phiên Phiên, chờ khi cô thừa kế tài sản, ông sẽ là giám hộ danh chính ngôn thuận, thể kiểm soát tài sản đó. Cố Phiên Phiên giả vờ tâm tính của Cố Vệ Quốc, ngoan ngoãn theo ông .
Trong nhà, Cố Du Du phòng òa . Lý Thanh Phân vội ôm con lòng: “Du Du thế con, nữa ? Bác sĩ chẳng bảo con sức khỏe yếu, ? Con mà hỏng thì thế nào?”
“Con cứ đấy!” Cố Du Du Lý Thanh Phân thương nhất nên trút giận: “Dù cũng chỉ lấy lòng Cố Phiên Phiên thôi, còn quản con gì nữa? Cứ để con c.h.ế.t quách cho , chẳng thanh thản quá .”
“Cái con bé ,” Lý Thanh Phân cuống quýt: “Con là con ruột của ba , gở thế!”
Lý Thanh Phân câu nhiều , Cố Du Du đến phát chán.