Chuyện sớm muộn gì cũng sẽ . Thay vì để khác, thà để Cung Kình gọi cuộc điện thoại , ít nhất như sẽ lỡ dở tương lai của Cố Tiểu Tùng.
“Khoan , để em chuyện với Tiểu Tùng hãy gọi.”
Cung Kình: “...” Tình trạng của Cố Tiểu Tùng hiện giờ, dù thì bé hiểu lời Cố Phiên Phiên ?
Cung Kình gì thêm, chỉ gật đầu đồng ý. Cố Phiên Phiên định cảm xúc của một chút mới bắt đầu kiểm tra thể cho Cung Kình.
“Cung đại ca, em , để em kiểm tra cho nhé!”
Dù chỉ là một cuộc kiểm tra bình thường, nhưng khi ngón tay Cố Phiên Phiên chạm cổ tay Cung Kình, vành tai vẫn ửng đỏ. Ngặt nỗi Cố Phiên Phiên đang tập trung bắt mạch nên chẳng chú ý đến điều gì khác.
“Cung Kình, mạch tượng của hình như nhanh. Theo lý mà nên mạch tượng nhanh như , gần đây cảm thấy chỗ nào ?”
Cung Kình: “...” Anh đúng là cảm giác thật. Cả cứ thấy bồn chồn tự nhiên. Ai bảo ngón tay cô cứ chạm cổ tay gì.
Cung Kình cũng hiểu rõ, rắc rối đều ở chính bản .
“Không , thứ đều bình thường, chắc là do vận động quá sức thôi.”
Cố Phiên Phiên nghiêm túc đ.á.n.h giá Cung Kình từ xuống một lượt. Người hình như vận động gì nhỉ? Thôi kệ, ai cũng bí mật nhỏ của riêng , lẽ những từng trải qua chiến trường như họ cơ chế cơ thể khác với bình thường.
Cố Phiên Phiên tiếp tục kiểm tra. Nhìn gương mặt nghiêm túc của tiểu nha đầu, lòng Cung Kình cứ như mèo cào. Hai ở cách gần thế , dễ dàng thấy làn da trắng mịn, một tì vết, thậm chí chẳng thấy lỗ chân lông của cô.
Nga
Cung Kình bất động thanh sắc nhích một chút. Dù là khả năng tự chủ cực cao, nhưng mùi hương thoang thoảng cô thực sự khiến thấy quá đỗi dễ chịu. Nhớ ôm cô lòng, tai Cung Kình đỏ bừng lên.
“Anh đừng nhúc nhích lung tung!” Cố Phiên Phiên vui ấn một cái, “Đang kiểm tra cho đấy, thành thật chút .”
Cung Kình: “...” Cuộc kiểm tra đối với quả thực là một gánh nặng ngọt ngào đau khổ.
Cuối cùng thì cũng xong. khi tay Cố Phiên Phiên rời khỏi , lòng Cung Kình dâng lên cảm giác luyến tiếc.
“Nha đầu, hôm nay em thời gian ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-sau-ta-tro-thanh-hac-tam-lien/chuong-233-kiem-tra-than-the.html.]
Cố Phiên Phiên: “?”
“Anh thấy phương pháp xoa bóp đây của em , hiện giờ vết thương ngoài da chân lành hẳn, nếu phối hợp xoa bóp lúc , lẽ hiệu quả sẽ hơn.” Anh bồi thêm một câu: “Tất nhiên, nếu em bận thì thôi, , tự dưỡng cũng .”
Cố Phiên Phiên: “...” Người miệng thì tự dưỡng, nhưng thực tế lúc nào cũng bận rộn công việc. Dù chú ý đến đôi chân nhưng chung quy vẫn tốn tâm sức.
“Cung đại ca, để em bóp cho một lát.”
Cố Phiên Phiên nghỉ ngơi một chút, xuống lầu uống một bát chè đậu xanh, còn đặc biệt mang lên cho Cung Kình một bát. Cung Kình bát chè đậu xanh, chẳng gì cho .
Cố Phiên Phiên thừa Cung Kình thích đồ ngọt, nhưng vẫn kiên trì đưa bát chè tới: “Thời tiết nóng nực, chân cử động nên trong dễ tích tụ độc tố, chè đậu xanh giải độc , uống nhiều một chút .”
Cung Kình vẻ mặt khổ sở nhận lấy bát chè. Tiểu nha đầu thì nghiêm túc, nhưng nét tinh nghịch trong đáy mắt cô qua nổi mắt . Nha đầu thấy trêu vui lắm ?
Anh bưng bát lên, ngước mắt chằm chằm cô gái mặt: “Nha đầu, nếu uống hết bát , em phần thưởng gì cho ?”
Cố Phiên Phiên: “?” *Anh chắc là Cung Kình đấy? Anh chắc Cung Kình sẽ những lời như ?* Cô nghi ngờ gặp Cung Kình giả !
Cung Kình: “Em là bác sĩ, chức trách của bác sĩ là gì?”
“Cung Kình, Cung đại thiếu gia,” Cố Phiên Phiên nghiêng đầu, đôi mắt trong veo tràn đầy ý , “Anh trông bây giờ giống cái gì ?”
Cung Kình: “Giống cái gì?” *Dù em chẳng lời gì nhưng vẫn .*
Cố Phiên Phiên hì hì: “Thật cũng gì, chỉ là giống một đứa trẻ đang đòi lớn cho kẹo thôi.”
Cung Kình "ồ" một tiếng, nghiêm túc gật đầu.
Cố Phiên Phiên: “...?” *Anh lấy một cái ? Còn tỏ vẻ đồng tình là ý gì?*
Cung Kình: “Về mặt tâm lý học mà , bệnh nhân ỷ bác sĩ là một hiện tượng , vì nó giúp việc giao tiếp giữa hai bên thuận lợi hơn.”