Ma Cầu phủ phục chân Cố Phiên Phiên, Cố Tiểu Tùng vẻ thích nó, thỉnh thoảng liếc một cái.
Ma Cầu cũng ngửi thấy mùi đồ ăn thơm phức tay Cố Tiểu Tùng, nó chậm rãi bò từ chân Cố Phiên Phiên sang bên cạnh bé.
Đến khi Cố Phiên Phiên phát hiện điểm bất thường thì Cố Tiểu Tùng bắt đầu chia sẻ đồ ăn với Ma Cầu, một miếng, heo một miếng. Ma Cầu vốn háu ăn, tốc độ nhai nuốt cực nhanh, hơn hẳn Cố Tiểu Tùng. Thế nhưng Tiểu Tùng dường như chẳng hề nhận , thấy Ma Cầu ăn xong là đưa thêm một miếng nữa, còn tốc độ ăn của chính vẫn chậm rãi như bình thường.
Cố Phiên Phiên cảnh một một heo mà thấy vô cùng thú vị. Không ngờ Tiểu Tùng vốn ít phản ứng với thế giới bên ngoài đối xử với Ma Cầu như . Xem Ma Cầu thể gánh vác thêm một việc nữa !
Ma Cầu vốn chẳng chủ nhân "nhắm" , đột nhiên cảm thấy lạnh toát. Nó kinh ngạc đầu , thấy Cố Phiên Phiên đang chăm chú sách, thầm nghĩ chắc chắn là mấy lão bằng hữu cũ nào đó đang nhắc tên .
...
Nga
Buổi chiều, Cung Kình ghé qua. Anh mang theo mấy bản hợp đồng.
"Nha đầu, chuyện chú dì đề cập hôm nay, về nghĩ , quyết định sẽ gánh vác trách nhiệm . Tuy nhiên, dù tin tưởng , nhưng dù cũng là Cung gia, vì chúng cần ký một bản hợp đồng ủy thác quản lý."
Cung Kình khi việc luôn giữ thái độ công tư phân minh, để ai khó xử. Cố Phiên Phiên , đây chắc chắn là do Cố Đại Thành và Lưu Tú Nhi đề nghị, mà Cung Kình trực tiếp ôm hết chuyện về phía .
Cô Cung Kình, trong lòng thầm lo lắng. Đợi đến khi chữa khỏi chân cho cô sẽ rời , một đàn ông tuy ngoài miệng độc địa nhưng luôn gánh vác đại nghĩa những thời điểm mấu chốt như thế , chẳng sẽ "tiện nghi" cho cô gái nào đây.
Cố Đại Thành và Lưu Tú Nhi . Cung Kình những lời rõ ràng là để giữ thể diện cho họ.
"Tiểu Cung, cháu gì ," Lưu Tú Nhi hì hì, đưa tay đón lấy, "Nếu , để chúng xem qua một chút."
"Chú, dì, hai cứ thong thả xem, chuyện vội."
Cung Kình ôn hòa, nhưng tâm trạng Cố Phiên Phiên chẳng mấy vui vẻ. Trước đây cô nhận , nhưng giờ mới thấy Cung Kình thấp thoáng bóng dáng của Cung Vân Đình. Tuy lạnh lùng, nhưng mặt ba cô, thể giả vờ ôn hòa khiêm tốn, dáng vẻ bình dị gần gũi.
Còn Cung Vân Đình thì ngược , luôn dùng lời hoa mỹ với cô, nhưng tâm địa tàn nhẫn đến cực điểm.
"Nha đầu, ?"
Cố Phiên Phiên lắc đầu: "Cung đại ca, sắp ?"
Cung Kình gật đầu: "Ừ, thực sự cần về ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-sau-ta-tro-thanh-hac-tam-lien/chuong-201-trach-nhiem-cua-nguoi-dan-ong.html.]
"Tiểu Cung , ăn cơm xong hãy về." Cố Đại Thành và Lưu Tú Nhi đặt văn kiện xuống, lên tiếng giữ khách.
"Chú dì, cháu cũng ở , nhưng sắp đến giờ cháu t.h.u.ố.c , nên cháu bắt buộc về."
"Ồ," Cố Đại Thành đáp, "Vậy chúng giữ cháu nữa. Phiên Phiên nha đầu, con tiễn Tiểu Cung ."
Lưu Tú Nhi Cố Đại Thành, thấy chồng vẻ mặt nghiêm túc thì gì thêm.
Cố Phiên Phiên phụng mệnh tiễn Cung Kình, cô chậm rãi đẩy xe lăn của phía cửa.
"Cung Kình, em thể hỏi một câu ?"
Cung Kình: "Không thể!"
Cố Phiên Phiên: "..."
"Anh như chứ?" Hắn cố tình chặn câu chuyện đúng !
Cung Kình thản nhiên: "Chẳng đây là ý của em ? Em hỏi như , chứng tỏ lời tiếp theo hoặc là em nghĩ kỹ, hoặc là một chủ đề bất lợi cho . Dù là loại nào, cuối cùng chắc chắn cũng trả lời. Cho nên nha đầu, trong tình huống , việc đầu tiên cần là trực tiếp từ chối, đừng cho khác cơ hội khó ."
Cố Phiên Phiên: "..." Được! Anh giỏi, lợi hại! Cái đuôi của sắp vểnh lên tận trời xanh đấy!
Cung Kình thấy tiểu nha đầu im lặng, chỉ là tốc độ đẩy xe nhanh hơn hẳn, trong lòng cô đang giận.
"Nha đầu," trầm giọng mở lời, "Đó là đối với khác, đối với em. Em hỏi gì, giờ thể hỏi ."
Hửm! Cung Kình đột nhiên dùng tông giọng chuyện, Cố Phiên Phiên chút quen.
"Thật cũng gì, em chỉ thấy kỳ lạ, một như rốt cuộc sẽ thích kiểu con gái thế nào?"
Trên thế giới nhiều kẻ "ngoài ấm trong lạnh" dùng lời ngon ngọt lừa gạt khác, nhưng loại "ngoài lạnh trong cũng lạnh" như Cung Kình, mà đôi khi ấm áp đến mức khiến nghi ngờ tráo , thật sự là hiếm khó tìm.