“Nói đúng lắm, đợi ngày mai ông đến, sẽ chuyện t.ử tế với ông , đưa cái gì đảm bảo, chúng sẽ để Phiên Phiên theo ông về…”
Cố Đại Thành và Lưu Tú Nhi cho rằng nhỏ thì Cố Phiên Phiên sẽ thấy, Ma Cầu, Cố Phiên Phiên hết chuyện.
“Chủ nhân, ba của thật kỳ lạ,” Ma Cầu thuật lời của vợ chồng Cố Đại Thành, bình luận, đột nhiên mũi hít hít hai cái, nhanh ch.óng chuyển chủ đề, “Oa, chủ nhân, đồ ở đây là gì , trông ngon quá!”
Cố Phiên Phiên: …
“Ma Cầu ngươi thể im miệng !”
Đời cô Cố Đại Thành và Lưu Tú Nhi hết lòng vì cô như , bây giờ ba nuôi quan tâm đến thế, Cố Phiên Phiên đang cảm động, thì đột nhiên con Ma Cầu phá hỏng khí.
Ma Cầu: “Chủ nhân, bây giờ cũng mở miệng.
Ngươi nếu mở miệng chuyện, dọa ba ngươi chạy mất ?”
Tiếng Ma Cầu dứt, giọng Lưu Tú Nhi liền vang lên: “Ủa, Phiên Phiên con còn mua heo con ?
Con heo nhỏ thế, trông còn đủ tháng, nuôi sống ?
Thôi, heo nái nhà bác cả con đẻ một lứa heo con, để ôm nó sang chuồng heo nhà bác cả, cho nó b.ú ké chút sữa.”
Thân Ma Cầu rơi lòng Lưu Tú Nhi, tức khắc hoảng sợ tột độ.
Đùa cái gì , nó là gian thượng cổ, nguyên còn là thần thú đấy, thế mà coi là heo con?
Bị coi là heo con thì thôi, bây giờ còn cho nó chuồng heo, còn uống sữa heo?
Cái đồ ngốc ngu xuẩn !
Ma Cầu nó — tức giận .
Ma Cầu tức giận tỏ vẻ, hậu quả nghiêm trọng!
Nó dùng đòn tấn công mạnh nhất của , siêu cấp vô địch rắm thối, để đ.á.n.h bay cái đồ ngốc ngu xuẩn !
Ma Cầu dùng sức giãy một cái.
Siêu cấp vô địch rắm thối xuất hiện, đó là một bãi phân rơi xuống lòng bàn tay Lưu Tú Nhi.
“Sao phân của con heo màu đen, là ăn thứ gì tiêu hóa chứ?”
Lưu Tú Nhi lẩm bẩm, Cố Phiên Phiên sắp đến co giật.
“Đời a, chính là tuyệt vọng như , lúc ngươi nỗ lực đ.á.n.h rắm, kết quả vì quá nỗ lực, biến thành một bãi phân.”
“Con bé , lảm nhảm gì .” Lưu Tú Nhi cạn lời Cố Phiên Phiên, “Phân của con heo bình thường, mang nó đến chỗ thú y xem .
Lần con mua gì cho nhà thì một tiếng, cùng con.”
Ma Cầu: …
Thân là một thần thú trong gian thượng cổ, việc đầu tiên nó khi tỉnh từ giấc ngủ say là tìm hiểu những kiến thức thông thường của thế giới .
Cái đồ ngốc ngu xuẩn , ả chọc giận nó!
Nó cho ả một bài học tàn nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-sau-ta-tro-thanh-hac-tam-lien/chuong-18.html.]
Cố Phiên Phiên cái gọi là tàn nhẫn của Ma Cầu là gì, nhưng vẫn kịp thời quát ngăn nó : “Đây là của , ngươi bậy.”
Ngăn Ma Cầu , Cố Phiên Phiên gọi Lưu Tú Nhi: “Mẹ, Ma Cầu , chắc là nó ăn nhiều thôi, đưa nó cho con .”
Lưu Tú Nhi đồng ý: “Con heo ị một bãi thối hoắc, đưa cho con gì?
Mẹ nhanh ch.óng cho nó chuồng heo rửa tay.”
“Cái đồ ngốc , hút khô ả!”
“A, ả giật lông của , bộ lông xinh của , chủ nhân để hút khô ả !”
…
Ma Cầu ngừng gào thét trong đầu Cố Phiên Phiên, cô vội vàng đón lấy Ma Cầu từ tay Lưu Tú Nhi, lúc mới tránh một trận đại chiến -heo.
“Mẹ, đây heo con con mua, đây là thú cưng con nuôi, là bạn của con.
Nó chuồng heo , cũng đừng quản nó, cứ để nó theo con là .”
“Hả?” Lưu Tú Nhi hiển nhiên lời của Cố Phiên Phiên dọa sợ, “Phiên Phiên con chứ?”
Đứa nhỏ , chẳng lẽ là đả kích quá lớn chịu nổi, nên mới xem một con heo con là bạn?
Lưu Tú Nhi với Cố Phiên Phiên rằng thể bạn với heo.
dáng vẻ Cố Phiên Phiên ôm heo con đầy trìu mến dám , chỉ thể tìm cớ rời .
Cái tên Cố Vệ Quốc thật là thất đức, xem kích thích con bé Phiên Phiên nhà họ thành thế nào ?
Bà với ông Cố một tiếng, đợi gặp Cố Vệ Quốc, gõ cho ông một trận trò mới . Lưu Tú Nhi vội vã tìm Cố Đại Thành, Ma Cầu vẫn còn đang oán giận với Cố Phiên Phiên: “Ta thú cưng của ngươi! Ta là gian minh thần võ!”
Cố Phiên Phiên: …
Nga
Đây là trọng điểm ?
Đây rõ ràng là trọng điểm a!
Đối tượng chú ý của Ma Cầu nhà cô, là đúng chỗ ?
Cố Phiên Phiên ôm Ma Cầu, chìm suy tư, còn thuận tiện vuốt đầu Ma Cầu thêm hai cái.
Một chút cẩn thận.
“A, đồ ngốc, lông của ngươi giật rụng .”
“A, xin .”
“Xin vô dụng, trừ phi ngươi cho ăn đồ ở đây.”
“Không , đó là cho ba ăn.”
…
Một một heo thương lượng kết quả cuối cùng, là Cố Phiên Phiên dùng một cái bánh bao bịt miệng Ma Cầu .