Trọng sinh sau ta trở thành hắc tâm liên - Chương 121: Cuộc Hẹn Bất Ngờ Tại Sân Trượt Băng

Cập nhật lúc: 2026-02-25 06:45:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cố Vệ Quốc kiên nhẫn phân bua với Vương Thúy Hoa, qua loa vài câu đuổi .

Vừa đóng cửa , Cố Vệ Quốc liền hạ thấp giọng: “Du Du , còn về? Có đến Cung gia ? Sao bà trông chừng nó?”

Lý Thanh Phân chút ấm ức, bà cũng , mà trông con cho ?

Hơn nữa, chuyện của Cố Du Du và Cung Vân Đình bà vẫn luôn . Mặc dù trưa nay Cố Vệ Quốc nên lôi kéo Tần Lãng, nhưng con gái bà một lòng hướng về Cung Vân Đình, bà cũng cảm thấy đây là một cách tồi, ngăn cản nên đành chiều theo ý con gái.

Chuyện vốn dĩ bà giấu Cố Vệ Quốc, ngờ Cố Phiên Phiên vạch trần như .

“Lão Cố, chuyện thấy Du Du sai, ông nghĩ mà xem, nếu Du Du thật sự ở bên Cung Vân Đình…”

Hai vợ chồng đều hạ giọng, đảm bảo Cố Phiên Phiên sẽ thấy.

họ rằng, trong nhà còn Ma Cầu. Dù Cố Phiên Phiên đóng cửa phòng, nhưng lời , hành động của trong nhà đều thể qua mắt và tai của cô.

Cố Phiên Phiên Lý Thanh Phân tác hợp với Tần Lãng, còn cho Cố Du Du ở bên Cung Vân Đình, thiếu chút nữa là tức nổ phổi.

Chuyện hôn nhân của cô, bà dựa mà khoa tay múa chân?

Cố Phiên Phiên kéo cửa phòng , tiếng chuyện của Cố Vệ Quốc và Lý Thanh Phân lập tức im bặt.

“Lão Cố, nấu cơm, hai cha con ăn , ngoài tìm Du Du.

Con bé sức khỏe , nay ở nhà khỏi cửa, giờ còn về chắc chắn là chuyện gì đó trì hoãn, ngoài tìm xem.”

cùng bà!” Cố Vệ Quốc suy nghĩ một lát quyết định cùng Lý Thanh Phân, bảo Cố Phiên Phiên ăn . Cố Phiên Phiên gật đầu.

Thức ăn thịnh soạn dọn lên bàn, Cố Phiên Phiên cũng khách sáo, xuống là ăn ngay.

Vì trong nhà chỉ cô và Ma Cầu, cô cũng cần che giấu, trực tiếp thả Ma Cầu cho nó lên bàn ăn.

Cái miệng heo của Ma Cầu tuy nhỏ, nhưng mỗi thể nuốt chửng miếng thịt to hơn miệng nó nhiều, tốc độ còn nhanh kinh khủng, khiến Cố Phiên Phiên cũng đẩy nhanh tốc độ ăn của .

Khi cô buông bát đũa xuống, thịt bàn ăn sạch.

“Ma Cầu, ngươi ăn khỏe quá đấy, chỗ thịt đủ cho năm ăn, đều một con heo nhà ngươi xơi hết, ăn ít thôi.”

Ma Cầu đột nhiên đổ vỏ: …

Bà chủ ngốc , còn chút liêm sỉ nào ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-sau-ta-tro-thanh-hac-tam-lien/chuong-121-cuoc-hen-bat-ngo-tai-san-truot-bang.html.]

Cố Phiên Phiên ăn no uống đủ liền mang Ma Cầu ngoài dạo. Lúc xuống lầu, cô gặp những hàng xóm nhiệt tình hỏi thăm tình hình Cung gia, Cố Phiên Phiên đều trả lời là . Dù , cô cũng vất vả mới đến sân trượt băng.

Hôm nay sân trượt băng đổi trông coi, khi thấy Cố Phiên Phiên mặc váy đỏ, tay ôm một con heo, cả gã liền cô như đồ ngốc.

Tuy cô gái nhỏ mặt trông xinh , nhưng gã luôn cảm thấy đầu óc cô nương vấn đề.

Người bình thường, ai ôm heo lòng, còn thỉnh thoảng đưa tay xoa đầu heo chứ?

“Cô tìm Lãng ca? Cô là gì của ?”

Trước thì , nhưng bây giờ Lãng ca là lão đại trọng dụng, cô gái nhỏ nào gặp là gặp .

Cố Phiên Phiên cũng chắc Tần Lãng ở đây , chỉ vì hôm qua Tần Lãng đột nhiên xuất hiện, nên cô mới đến đây tìm thử.

Nga

Rốt cuộc ngoài nơi , cô cũng tìm . Bây giờ biểu hiện của gã trông sân, cô hẳn là tìm đúng chỗ.

Tần Lãng, nếu ở đây thì cũng ở nơi mà bọn họ thể tìm .

“Là thế , và Lãng ca hẹn, bảo cứ đến đây là thể trực tiếp tìm .”

nhớ rõ , cho nên…”

“Vị đại ca , thể phiền dẫn qua đó ?”

Gã trông sân vốn định từ chối, nhưng khi thấy gương mặt tươi chân thành của Cố Phiên Phiên, cuối cùng vẫn gật đầu: “Được, cô theo !”

Gã trông sân dẫn Cố Phiên Phiên thẳng đến phòng khiêu vũ. Trên đường , Cố Phiên Phiên ngừng ngó xung quanh. Lúc vẫn giờ cao điểm, trong phòng khiêu vũ cũng nhiều lắm, thấy Cố Phiên Phiên , ai nấy đều sáng mắt lên.

Cô em , xinh thật!

Có kẻ rục rịch nhịn định tiến gần quen, nhưng còn đến nơi kẻ khác nẫng tay .

Tần Lãng liếc xung quanh: “Biến!”

Bây giờ ai mà Tần Lãng là đang nổi mặt lão đại, hơn nữa thủ của tên nhóc cực kỳ cứng, ngay cả Cổ Lực luyện võ từ nhỏ cũng đ.á.n.h cho sấp.

Mọi vội vàng tản , ngay cả gã trông sân cũng chút chịu nổi.

 

 

Loading...