Bình An tức đến mức mặt đỏ đến tận cổ, giọng bắt đầu rung rung: " , trộm bình nước ga là !"
Cô khó chịu mà trừng mắt Uông Mạn Châu,"Người trộm bình nước ga rõ ràng là , tại vu oan cho ?"
Nói xong, Bình An lùi về một bước,"Đồng chí công an, là ."
TBC
Hai công an đều trưng vẻ mặt cạn lời. Nữ công an ghét nhất là những nữ đồng chí giả vờ ngây thơ vô tội, mặt biểu tình : "Chúng rõ ràng , trộm bình nước ga tên là Uông Mạn Châu. Ai tên là Uông Mạn Châu thì đó chính là chúng tìm." Cho nên đừng coi bọn họ là đồ ngu, cảm ơn!
Bình An vội vàng lắc đầu," tên là Bình An, Uông Mạn Châu."
Quần chúng ăn dưa hóng chuyện thấy tình huống đổi thì bắt đầu nhỏ giọng bàn tán.
"Ha hả, cái cô bé tên Uông Mạn Châu thật đúng là đứa âm hiểm mà. Nói dối quen miệng cứ như hát , thảo nào thể chuyện trộm bình nước ga."
" đúng, thế mà lúc nãy chúng còn tưởng cô là nữa. Kết quả là vả mặt ngay, con nó đau ghê luôn!"
"Cái cô gái nhỏ tên Bình An cũng xui xẻo thật đấy, bạn với loại cơ chứ? Quả thực là quá đen đủi mà!"
"Đây chính là tri nhân tri diện bất tri tâm đấy!"...
Uông Mạn Châu thấy tình huống lệch khỏi dự đoán của thì sắc mặt trở nên trắng bệch, liên tiếp lùi về vài bước chạy.
Nữ công an thấy thế thì tức đến mức bật , hai ba bước lên giữ c.h.ặ.t cánh tay của Uông Mạn Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-895.html.]
"A —— đau đau!" Uông Mạn Châu kêu to.
Nữ công an khẽ buông lỏng tay, lạnh lùng : "Cô đừng mà giãy giụa, nếu thì chịu tội chính là cô."
Nói xong, nữ công an lập tức bắt về phía Cục Cảnh Sát. Nam công an thấy bắt thì vội đuổi theo.
Uông Mạn Châu chật vật đầu , về phía Bình An hô to: "Bình An, báo tin cho trong nhà giúp với nhé! Chờ ngoài thì sẽ mua quà tặng cho ."
Bình An vô cùng tức giận với hành vi ' bán ' của Uông Mạn Châu, nhưng khi nửa câu của ả thì tâm tư khẽ nhúc nhích, khẽ gật đầu đồng ý. Hôm nay Uông Mạn Châu hố cô nên định sẽ thấy áy náy, đến lúc đó sẽ tặng quà đắt tiền. Chỉ kẻ ngu mới từ chối nhận tiền thôi!
Nhìn theo bóng dáng Uông Mạn Châu biến mất trong đám , Bình An nhặt hộp cơm rơi mặt đất lên chậm rì rì về nhà. Đồ ăn trong hộp đều là thịt, nhiều dinh dưỡng, mang về cho trong nhà mới .
-
Nhà họ Nguyễn.
Lâm Đường vài tiếng đập cửa thanh thúy đ.á.n.h thức. Cô mơ mơ màng màng mà mở to mắt, một lúc lâu mới nhận rằng đang ở nơi nào. Cô theo phản xạ điều kiện mà sờ sờ khóe mắt, khi thấy vẫn còn là tiên nữ nhỏ xinh thì dậy mở cửa.
Ngoài cửa là đồng chí Cố Doanh Chu đang tươi tỉnh . Cô ngáp một cái hỏi: "... Đến giờ ạ?"
Cố Doanh Chu vươn ngón tay thon dài trơn bóng nhẹ nhàng lau nước mắt sinh lý tràn đuôi mắt cô, thấp giọng hỏi: "Ừm, là em ngủ ngon ?" Giọng réo rắt dễ , quyến rũ như thể thôi miên .
Cô ngáp một cái nữa tiến lên một bước, ôm lấy vòng eo thon gầy nhưng rắn chắc của đàn ông ấp úng mà đáp lời,"... Ngủ ngon lắm." Ngày xuân ấm, giữa hè nóng, ngày mùa thu mát, mùa đông thì lạnh, một năm bốn mùa đều thích hợp để ngủ.
Giọng ngọt ngào của cô khàn khàn, mềm mại khiến lòng mềm nhũn theo. Cố Doanh Chu xoa xoa đầu tóc loạn của Lâm Đường, thấp giọng dỗ dành: "Nếu còn dậy nữa thì sẽ muộn mất. Không là em nghiêm túc học tập ? Em chờ em đúng chứ?"