Nhìn thấy con gái mang theo một cô bé xinh , giản dị về nhà, thì ngạc nhiên một chút, đó mặt nở nụ ấm áp.
"Khanh khanh, con về !"
"... Cô bé là con nhà ai thế? Sao từng gặp bao giờ?
Vừa nãy bà vẫn đang mong ngóng con gái yêu của .
Nghe trong huyện xuất hiện kẻ buôn .
Mấy kẻ đó vô cùng ngang ngược, trực tiếp bắt ngay đường, khiến bà thấy sợ vô cùng.
Thấy con gái về nhà, Phùng Tuệ lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Lúc Tần Tố Khanh thấy , sự sợ hãi cùng căng thẳng trong lòng điên cuồng dâng trào lên.
nghĩ đến Lâm Đường vẫn đang bên cạnh, cô nhịn xuống .
Chỉ là trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu, đôi mắt đều đỏ cả lên.
Người như Phùng Tuệ thể nhận sự khác thường của con gái chứ.
TBC
Bà lập tức bỏ đồ vật đang cầm trong tay xuống, tới nắm lấy tay Tần Tố Khanh, âm thầm an ủi con gái.
Bà cho rằng con gái ở bên ngoài khác bắt nạt.
"Tố Khanh nhà dì bố nó chiều chuộng quá, khiến cháu chê ." Phùng Tuệ dịu dàng Lâm Đường.
Bà đến gần mới thấy cô bé thật xinh quá.
Khuôn mặt nhỏ trắng trắng mềm mềm, thật sự là hiếm thấy.
Lông mày của Lâm Đường cong cong hình lá liễu, đôi mắt sáng ngời trong suốt, giọng cũng ngọt ngào dễ .
"Cháu chào dì, cháu là bạn học của bạn học Tần, cháu tên Lâm Đường, xin vì quấy rầy dì ạ."
Thái độ tự nhiên hào phóng, khi chuyện cũng thẳng mắt của khác, một chút né tránh do dự.
Cả cô toát lên vẻ tự tin, khác với khí chất của những của thời đại .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-61.html.]
Tần Tố Khanh Phùng Tuệ an ủi, tâm trạng cũng hơn nhiều, lời của Lâm Đường, cô vội vàng : "Mẹ, hôm nay nếu nhờ Lâm Đường, con thật sự về nhà ."
Phùng Tuệ hoảng sợ hỏi: "Đã xảy chuyện gì?"
Tần Tố Khanh kể cho bà chuyện nguy hiểm ngày hôm nay, Phùng Tuệ xong lời con gái kể thì vô cùng sợ hãi.
Một tay bà đặt n.g.ự.c, một tay nắm c.h.ặ.t lấy tay của con gái, trái tim đập loạn nhịp kêu 'phanh phanh phanh'
Hóa , hóa cô gái nhỏ suýt bọn buôn bắt cóc đang đồn ầm ở trong huyện chính là Khanh Khanh!
Sau khi định thần , ánh mắt Phùng Tuệ về phía Lâm Đường lập tức trịnh trọng lên, mặt tràn đầy sự cảm ơn.
"Bạn học Lâm! Cảm ơn cháu, cảm ơn cháu nhiều! Nếu nhờ cháu..." Giọng của bà nghẹn ngào .
Tưởng tượng đến bộ dạng bất lực của con gái , Phùng Tuệ cảm thấy trái tim bà đau đớn như hàng ngàn hàng vạn cái kim đ.â.m .
Lâm Đường cũng cảm thấy đây là công lao của , : "Nếu cháu thấy chuyện như , thì cháu nhất định sẽ giả bộ coi như thấy. Dì , dì cần khách sáo như , cho dù cháu thì những khác khi thấy chuyện gì đó đúng cũng sẽ ngăn cản thôi."
Cô nhận đó là công lao của nhưng Phùng Tuệ nhận chuẩn cô bé chính là ân nhân của con gái .
Lúc đó ở hiện trường cũng khác.
Chính vì ở đó quá nhiều , cho nên chuyện mới càng đáng sợ hơn.
Thử nghĩ mà xem, hại liên tục phủ nhận quan hệ gì với mấy lạ , bọn buôn từng bước ép sát.
Mà những xem xung quanh cũng lời của bọn buôn khiến cho hiểu lầm, sôi nổi sang chỉ trích hại.
Dưới tình cảnh như , trong lòng Khanh Khanh nhà bà sẽ cảm thấy sợ hãi như thế nào chứ.
Phùng Tuệ lắc đầu, thiết kéo lấy tay Lâm Đường nhà.
"Dù cháu như thế nào, dì chỉ cháu chính là cứu tinh của Khanh Khanh. Sau nếu cháu đến trong huyện chơi thì cứ đến nhà dì, dì vô cùng hoan nghênh cháu."
Bà càng cô gái nhỏ mắt, càng thấy thích.
Nhìn cô bé mặc dù hình nhỏ nhắn, mềm mại nhưng vô cùng thông minh, dũng cảm, thật sự khiến bà càng càng thấy thích.