Tần Tố Khanh dùng hết sức tránh thoát nhưng thể thoát khỏi bàn tay của đàn ông đang lôi kéo cánh tay , vẻ mặt cô vô cùng hoảng loạn.
Ánh mắt của đàn ông hiện lên sự âm lãnh nhưng sắc mặt lộ vẻ sầu khổ, chuyện với giọng điệu thấm thía: "Cháu gái ngoan, cháu mơ tưởng đến những chuyện chẳng gì sai cả, nhưng cháu cũng thể nhận cha cháu như ! Việc bỏ nhà trốn dễ chút nào, cũng với thanh danh của cháu . Cháu ngoan ngoãn về nhà cùng với , tuy cha cháu nghèo túng một chút nhưng họ đều coi cháu như bảo bối , gì cũng đều mua cho cháu hết mà. Cháu quần áo họ cũng cho cháu, cháu công việc đàng hoàng thì họ cũng tiêu tiền tìm cho cháu. Đại Hoa , thể vô lương tâm như ! Sống như thì sẽ sét đ.á.n.h đấy..."
Đám xung quanh xong lời thì ánh mắt về phía Tần Tố Khanh lập tức trở nên đầy ghét bỏ.
"Cô gái nhỏ , cháu thể chê nghèo yêu giàu như ! Cha sinh cháu nuôi dưỡng cháu, cháu như thì khác gì đồ vong ân bội nghĩa cơ chứ?"
" , mau về nhà cùng với của cháu , đừng tùy hứng như nữa."
"Nhìn quần áo mới và giày mới cháu cũng là cha cháu đối xử với cháu tệ , thì hiếu thảo chứ!"...
Mọi mồm năm miệng mười khuyên bảo, Tần Tố Khanh sợ hãi đến sắp . Đây là đầu tiên cô gặp loại chuyện thế nên cảm thấy kinh hoảng đến mức hoang mang lo sợ.
Cả cô đều chút vô lực, trong lòng thì tràn đầy sợ hãi mà nức nở ,"Không, , căn bản là cháu quen mà! Người của cháu, của cháu sống ở đây . Cha của cháu là xưởng trưởng của xưởng dệt bông mà, cầu xin , giúp cháu báo cảnh sát !"
Người đàn ông chẳng thèm để tâm đến lời của cô, biểu tình mặt càng chua xót hơn,"Đại Hoa, cầu xin cháu đừng tùy hứng như nữa mà! Mẹ cháu vì chuyện của cháu mà viện , cháu mau thăm cháu cùng ..."
Giọng chân thành da diết, thật lòng thật nên dễ dàng lừa gạt quần chúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-56.html.]
"Cô bé chiều hư ! Cậu đứa nhỏ , thấy cô bé nhất quyết theo đây. Nếu gấp quá thì cứ dứt khoát đ.á.n.h ngất con bé đưa !"
" , chuyện cấp bách thì giải quyết kiểu đó thôi, đừng chậm trễ thêm nữa..."...
" mà..."
Trên mặt đàn ông lộ biểu tình khó xử, ánh mắt về phía Tần Tố Khanh lộ vẻ nỡ, tựa như cháu ngoại gái chịu khổ .
Chỉ Tần Tố Khanh thể thấy rõ sự hung tàn và lạnh lẽo nơi đáy mắt , vì thế cô dùng hết sức lực mà giãy giụa, giãy giụa kêu lên thật to,"Hắn chính là kẻ buôn , căn bản là quen , vì đều tin chứ? Cha tên là Tần Dân Sinh, tên là Phùng Tuệ, Tần Tố Khanh, căn bản là Đại Hoa trong miệng . Cầu xin , ai đó ơn báo cảnh sát giúp !"
Người đàn ông hệt như diễn viên nhập , chua xót hô to: "Đại Hoa, cầu xin cháu đừng dối thêm nữa mà. Cháu lừa cha của cháu, lừa chị em của cháu, lừa cả ông bà nội... Bây giờ ngoài mà cháu còn lừa gạt khác nữa, cháu biến thành một chỉ dối như cơ chứ? Cậu thực sự quá thất vọng về cháu !"
Hắn rơi nước mắt, những đang đó thể tin .
Mọi xung quanh càng tin hơn, sôi nổi khuyên đàn ông nên đ.á.n.h ngất cô bé mang .
Cô bé quá là ngang bướng, hơn nữa còn lời lớn nữa. Nếu dẫn về nhà giáo d.ụ.c kỹ càng thì sợ là sẽ nguy hại cho xã hội mất!
TBC
Tần Tố Khanh bàn tay đang chuẩn đ.á.n.h ngất , trong lòng cảm thấy thực sự tuyệt vọng. Cô nghĩ rằng giữa ban ngày ban mặt mà những kẻ buôn dám kiêu ngạo như . Đặc biệt là những quần chúng xung quanh , lòng nhiệt tình của bọn họ chính là cây d.a.o sắc bén trợ giúp cho kẻ buôn .