Ông vội vàng nghiêm mặt rõ ràng chuyện,"Con bé nhà họ Vương, cháu mấy cái lời bịa đặt ch.ó má gì hả? Ngô Xuân Hoa xí thích loạn, mỗi khi thấy bà thì chỉ hận thể chạy càng xa càng thôi. Năm đó liếc mắt một thì trúng vợ , Tú Lệ trông xinh dễ mà tính cách cũng cũng cần mẫn. Cưới vợ như là phúc bảy đời của , nếu quý trọng bà thì chắc chắn sẽ xuống mười tám tầng địa ngục. phúc lắm mới cưới vợ như đấy! Vì cho nên xin Ngô đồng chí đừng mấy lời bịa đặt vớ vẩn nữa, bà hổ nhưng thì hổ lắm!"
Ngô Xuân Hoa: "..."
Cả nhà họ Lâm đều bắt nạt phụ nữ yếu đuối là bà ? Có ?
Còn , ai hổ cơ? Những chuyện ngày xưa thì gì còn ai nhớ thương nữa ?!
Đều do con nhóc Vương Chiêu Đệ c.h.ế.t tiệt , suốt ngày chỉ gây chuyện cho bà thôi. Những lời vô tình trong lúc tức giận đó thể bên ngoài như ?
Thật đúng là thứ chỉ phá hoại mà!
Mặt Triệu Thục Trân lạnh lẽo lướt qua mấy trong thôn, cất giọng nhàn nhạt ,"Mọi đều ở trong cùng một đại đội nên chắc hẳn đều rõ ràng ai đúng ai , thấy bất cứ lời nào nhà lão nhị đúng, nếu thì..."
Nói xong, bà nhấc một chân lên đá bay một tảng đá nhỏ bên cạnh chân .
Đây là uy h.i.ế.p trần trụi!!
Người trong thôn hẹn mà cùng nuốt nuốt nước miếng, liên tục gật đầu hứa hẹn.
"Đương nhiên là , đương nhiên là ..."
"Thím cứ yên tâm , bọn cháu là những phân biệt trái !"...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-54.html.]
Vẻ mặt Triệu Thục Trân hoà hoãn về phía Ngô Xuân Hoa," cô dạy dỗ con gái nhà cô như thế nào, chỉ hỏi một câu thôi, nếu Vương Chiêu Đệ tìm tới gây phiền toái cho cháu gái thì ?"
Ngô Xuân Hoa thực sự hận c.h.ế.t Vương Chiêu Đệ, chỉ ước từng sinh đứa con gái như cô . Bà hung hăng trừng mắt lườm Vương Chiêu Đệ một cái đáp: "Nếu Vương Chiêu Đệ bắt nạt Lâm Đường một nữa thì cháu sẽ bảo cha con bé đ.á.n.h gãy chân nó để nó thể ngoài gây chuyện thêm nữa."
Trong lòng bà đang thực sự nghĩ như . Vương Chiêu Đệ hại bà mất sạch thể diện mặt , còn kẻ thù là Lý Tú Lệ tát vài cái nữa. Chờ xem về nhà bà lột da của con nhỏ ngu xuẩn .
Triệu Thục Trân lòng gật gật đầu,"Được, nhớ kỹ lời của cô , nếu thì sẽ xử lý cô đấy."
Triệu Thục Trân nhẹ nhàng nhưng Ngô Xuân Hoa rằng bà đang nghiêm túc.
Triệu Thục Trân cảnh cáo Ngô Xuân Hoa xong thì sang về phía Lâm Đường.
"Cháu tận bảy trai, nếu bắt nạt cháu thì cứ trực tiếp mà đ.á.n.h trả . Đánh xong thì trong nhà sẽ giải quyết cho cháu, đừng mãi như cái túi trút giận của như , bà mà ngứa cả mắt."
Nếu tính cách của đứa cháu gái dường như đổi nhiều thì căn bản là bà thèm những lời gì.
Một thể tự dũng cảm lên đòi công bằng cho thì dù những khác khuyên bao nhiêu cũng ích lợi gì?
Đôi mắt của Lâm Đường lập tức bừng sáng sáng. lúc cô đang tìm một lý do để đổi tính cách của , đây là một cơ hội ?
TBC
Cô bèn qua ôm lấy cánh tay của Triệu Thục Trân. Trên mặt cô gái nhỏ lộ biểu tình hung dữ, nắm c.h.ặ.t nắm tay nhỏ trắng nõn nghiêm túc ,"Cháu lời bà nội , nếu ai dám bắt nạt cháu thì cháu sẽ hung hăng đ.á.n.h đó!"
Cô gái xinh yểu điệu, mặt mày tinh xảo như tranh vẽ. Đôi mắt trong vắt như hồ nước, làn da trắng nõn, đôi môi son mà hồng. Lúc mặt cô bày vẻ hung dữ căn bản là khiến khác cảm thấy uy h.i.ế.p mà ngược cảm thấy đáng yêu chịu .