Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 535

Cập nhật lúc: 2026-01-19 14:33:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vào ban đêm, đám muỗi ong ong ong kêu to bên tai. Lâm Đường mặt biểu tình mà đập c.h.ế.t một con muỗi hút nhiều m.á.u, chậm rì rì mà nghiền c.h.ế.t nó. Cô gãi gãi cánh tay nổi đầy nốt muỗi đốt: "Mẹ ơi, chờ tới khi nào nữa ạ?" Mùa hè mặc quá ít quần áo nên chỗ để cất đồ, cô lấy bình phun t.h.u.ố.c chống muỗi từ trong gian hệ thống cũng tìm lý do.

Lý Tú Lệ đang hưng phấn đèn lớn ở sân phơi lúa thấy lời của Lâm Đường thì sang trả lời: "Ít nhất đến chín giờ cơ."

Trong lòng Lâm Đường tê rần rần. Vậy trong nhà vội vã tới nơi sớm như để gì? Gần đến giờ mới tới hơn ?

Thật sự muỗi quấy rầy đến mức chịu nổi nữa, Lâm Đường nhỏ giọng với Lý: "Mẹ ơi, con trở về lấy đồ đây nhé ."

"Con một ..." An ?

Đang định hỏi câu ' an ' thì nhớ đến sức mạnh vô địch của con gái, Lý Tú Lệ lập tức nuốt xuống lời đến bên miệng chuyển thành: "Được! Con , đường nhớ cẩn thận một chút đấy."

Lâm Đường gật đầu đồng ý về hướng nhà họ Lâm.

Sân phơi lúa ở gần núi Song Thanh, còn nhà họ Lâm thì ở một đầu khác trong thôn. Muốn về nhà cô hai đường để , một đường lớn thường trong thôn và một đường nhỏ nhanh hơn. Đám trẻ con trong thôn thích nhất là đường nhỏ.

Từ nhỏ Lâm Đường là một đứa nhỏ ngoan ngoãn và yêu sạch sẽ, vì sợ rách quần áo nên giờ cô bao giờ bằng đường nhỏ hết. Thế nhưng đêm nay cũng xuất phát từ loại cảm xúc nào mà cô đường nhỏ.

Vừa mới đến hai phút thì đống đất phía chợt vang lên vài tiếng sột sột soạt soạt, âm thanh hỗn loạn mang theo vài tiếng chuyện.

"Không là sẽ mang cho yêm thêm mấy cân mì trắng ? Mì ?" Người phụ nữ bất mãn mà nhỏ giọng oán trách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-535.html.]

Trần Giải Phóng hèn mọn mà kéo tay phụ nữ lạy, giọng điệu đầy vội vàng: "Cho cho cho, cho em hết, ngày mai yêm sẽ đưa cho em luôn."

"Hoa Hoa ngoan, để yêm hôn hôn em một cái đươc ? Nửa tháng gặp em, yêm nhớ em c.h.ế.t!" Ông nhỏ giọng dụ dỗ.

"Đừng mà hôn loạn như chứ, cái đồ xa nhà !" Hoa quả phụ đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c đàn ông, dáng vẻ nghiện còn ngại.

"Chút lương thực đưa căn bản là đủ để ăn, yêm đói đến gầy trơ xương đây ..."

Khuôn mặt như cá c.h.ế.t lúc ở nhà của Trần Giải Phóng lúc đối diện với Hoa quả phụ lập tức trở nên đầy ngả ngớn và cợt nhả, bàn tay đầy vết chai của ông sờ soạng lung tung, gấp gáp chịu nổi: "Gầy?! Sao yêm cảm thấy gầy chút nào hết ?"

"Ai nha! Anh Giải Phóng..." Hoa quả phụ nũng mà kêu lên một tiếng.

Giọng nghẹn ngào nũng nịu của bà khiến hai mắt của Trần Giải Phóng càng thêm đỏ hơn: "Đừng nóng vội, trai tới ngay đây..."

Dưới ánh trăng an tĩnh, một vài âm thanh sột soạt thi thoảng vang lên.

Lâm Đường cẩn thận thấy bộ cuộc đối thoại: Con nó chứ! Đôi nam nữ ch.ó má cộng ít nhất cũng đến tám chục tuổi mà cứ trái một câu đồ xa một câu, hổ hả?

TBC

Không hổ còn tính, còn ngứa tai khác nữa. Mấy chục tuổi đầu mà giọng điệu chảy mỡ, kiểu xào rau cũng cần bỏ thêm mỡ nữa.

Nghĩ đến thím Hoa Hồng luôn thành thật việc và nỗ lực kiếm tiền nuôi cả gia đình, Lâm Đường bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Sao đàn ông quý trọng như cơ chứ? Trong nhà vợ hiền con khôn mà vẫn là mấy đàn bà bên ngoài dụ dỗ đến mất hồn. Sao ông nghĩ đến việc thể dụ dỗ ' ' thì cũng thể dụ dỗ những đàn ông khác nhỉ?

Loading...