Ngô Xuân Hoa nuốt nước miếng, run run rẩy rẩy mà : "... Thím ơi, thím đừng kích động, Vương Chiêu Đệ gây chuyện thì thím cứ tìm Vương Chiêu Đệ ạ. Cháu bảo con bé bắt nạt ạ, cháu dạy dỗ nó ?"
"Nếu thím thực sự hết giận thì cháu sẽ đuổi con bé khỏi nhà để nó tự sinh tự diệt ạ?"
Ngô Xuân Hoa chỉ lớn. Bà cái gì cả, cũng chỉ là tới xem náo nhiệt thôi mà!
Sao vị Triệu Thục Trân hung ác thấy cơ chứ?
Chợt nhớ tới sự tích ' quang vinh ' hồi còn trẻ, bà chỉ mới quấn lấy Lâm Lộc mấy ngày thôi mà Triệu Thục Trân trực tiếp xách d.a.o tới tận cửa nhà bà để cảnh cáo, Ngô Xuân Hoa chỉ hận thể trực tiếp ngất xỉu .
Quá là t.h.ả.m mà!
TBC
Vương Chiêu Đệ thấy cô đuổi khỏi nhà thì lập tức nhào qua ôm lấy đùi Ngô Xuân Hoa lóc,"Mẹ ơi, thể đuổi con khỏi nhà , đuổi con thì con bây giờ? Mẹ, thể nhẫn tâm như , con sẽ chăm chỉ việc, đừng bỏ rơi con mà..."
Cô chỉ hai trăm đồng tiền do vị tiểu thư nhà giàu hứa hẹn cho nên mới nhằm Lâm Đường trầm trọng hơn, bây giờ chuyện thành thế cơ chứ?
Đều là do Lâm Đường, mạng của con nhỏ đó lớn như cơ chứ?
Nếu nó c.h.ế.t thì xảy nhiều chuyện như ...
Ngô Xuân Hoa ốc còn mang nổi ốc, thể quan tâm đến đứa con gái ghét bỏ cho ? Bà lập tức giơ chân hung hăng đá văng cô c.h.ử.i,"Cút ! Chính mày chọc tai hoạ nên cũng đừng mà bắt bà đây chùi đ.í.t cho mày!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-52.html.]
Chửi xong, bà định hô hấp về phía Triệu Thục Trân với vẻ mặt lấy lòng,"Thím Triệu, con bé hư đốn thật sự là do cháu dạy ạ. Lâm Đường là cháu gái của thím, cháu nào dám động tới cô bé chứ..."
Vương Chiêu Đệ cả đều sưng vù, ăn cơm nên đói đến mức cả đều mềm nhũn .
Ngô Xuân Hoa đá một cái thì cô lập tức đạp ngửa về phía ngã thập mạnh mặt đất. Vương Chiêu Đệ gào thật to: "Sao là do dạy chứ? Rõ ràng là do dạy mà! Mẹ Lý Tú Lệ là đồ dâm đãng dám giành đàn ông mà trúng, còn
Lâm Đường là đồ dâm đãng nhỏ giống hệt như đồ hồ ly tinh, nó lớn lên cũng là cái loại..."
Vương Chiêu Đệ còn dứt lời thì Lý Tú Lệ tiến lên ' bốp bốp ' mấy cái đ.á.n.h gãy những lời thô tục sắp phát từ miệng cô .
Bà tức giận đến mức cả phát run lên, tay thì dùng lực mà tát thật mạnh đến khi khoé miệng Vương Chiêu Đệ đều là m.á.u.
Vương Chiêu Đệ đối diện với ánh mà thể co rúm , một câu cũng dám thêm nữa.
Lý Tú Lệ thấy Vương Chiêu Đệ thành thật thì tới mặt Ngô Xuân Hoa tát mấy cái lên mặt bà , giọng đầy chán ghét và tức giận,"Ngô Xuân Hoa, mày hổ ! Tao giành đàn ông mà mày trúng? Mày thử hỏi Lâm Lộc xem ông thừa nhận là đàn ông của mày ? Là thì tự hiểu lấy, còn mày thì ? Kết hôn nhiều năm như mà còn nhớ thương đàn ông của khác nữa. Mày là cái đồ vô liêm sỉ hổ, để ở đây phân xử xem rốt cuộc là ai đê tiện ..."
Chuyện lâu lắm mà Ngô Xuân Hoa vẫn còn nhớ thương, còn với con cái của bà nữa, Lý Tú Lệ cảm thấy thực sự thể tin nổi.
Lâm Đường vốn đang im lặng đột nhiên mở miệng,"Người nhà của một là những mà yêu quý nhất, dù ngoài nhớ thương như thế nào thì cũng vô ích. Không giành chính là giành , cho dù trôi qua hai mươi năm, năm mươi năm thậm chí là một trăm năm thì cũng giành nổi ."