Lâm Đường mỉm , biểu tình như xem kịch vui mà liếc cô từ xuống một lượt.
Cô chăm chú cứt trâu dính cô một chút lắc lắc đầu, tủm tỉm trả lời: "Cũng bình thường thôi, còn tính là quá lòng. Nếu cô mà t.h.ả.m thêm một chút nữa thì sẽ càng lòng hơn."
Cả dơ bẩn như mà vẫn còn sức để gây chuyện nữa ? Sợ là hình phạt vẫn đủ .
Vương Chiêu Đệ cảm thấy ngoài ý , dường như là nghĩ rằng Lâm Đường dám châm chọc cô .
Cô chợt sửng sốt trong chớp mắt, đó thoáng qua bốn phía xung quanh. Chờ đến khi ý thức xung quanh nào thì ánh mắt cô bắt chút ý .
Khoé môi Vương Chiêu Đệ treo lên một nụ âm ngoan, ' loảng xoảng ' một tiếng vứt đòn gánh xuống đất. Cô cất bước tiến về phía định đ.á.n.h cho Lâm Đường một trận nhớ đời.
"Con tiểu tiện nhân , đồ hồ ly tinh, hôm nay đ.á.n.h mày đến mức quỳ xuống xin tha thì tao gọi là Vương Chiêu Đệ nữa."
Cô giơ bàn tay với những móng tay bẩn thỉu như như ch.ó gặm tới mặt Lâm Đường.
Lâm Đường ngửi thấy mùi hương kinh khủng khiến nhức cả đầu cô , sọ não cũng bắt đầu ong ong.
Ý nghĩ hất hai bàn tay thối của cô bỗng chốc còn nữa, vì thế chân nhỏ dứt khoát lưu loát duỗi đá lên bụng của Vương Chiêu Đệ.
Cô nhẹ nhàng, chỉ dùng năm phần sức mạnh để đá nhưng vẫn đá cô bay xa.
Chỉ một tiếng ' rầm ' thật to ——
Thân thể Vương Chiêu Đệ bay một đoạn xa, đụng bãi cứt trâu mà cô vất vả lắm mới dọn xong. Trên , mặt cô đều dính đầy cứt giống như ngã hố phân .
"A a a..." Vương Chiêu Đệ thét ch.ói tai thành tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-49.html.]
Chờ đến khi thấy dính đầy cứt trâu thì cô còn điên hơn nữa. Cô oán hận mà liếc mắt lườm Lâm Đường một cái, c.ắ.n răng lăn vài vòng bãi cứt trâu.
Sau đó, cô thẳng lên chạy về phía Lâm Đường. Bộ dáng trông vẻ như cho cứt trâu dính cô.
Gương mặt Lâm Đường hiện lên vẻ kinh ngạc, vội vàng tránh , trong miệng còn quên : "Ai da, Vương Chiêu Đệ, cô cũng độc ác quá mất! Đánh thì thối c.h.ế.t, cô cũng thông minh quá nhỉ?"
Quá ghê tởm , bản cô cảm thấy hôi thối ?
Vương Chiêu Đệ tức đến đỏ cả mắt, dừng chân một chút, trong ánh mắt tràn đầy ác ý,"Lâm Đường, mày câm miệng cho tao, tao hôi thối như là do ai hại hả? Mày ỷ việc mày đại đội trưởng là bác cả nên bắt nạt tao, mày đó cho tao mau! Cho dù dọn cứt trâu thêm một năm nữa thì hôm nay tao cũng đ.á.n.h c.h.ế.t mày."
Lâm Đường thấy cô dám đổ tội ỷ thế h.i.ế.p lên thì ánh mắt đột nhiên lạnh lẽo hẳn , hòn đá đang nắm c.h.ặ.t trong tay chợt nát vụn.
Thật sự... đập cho cái đầu ngu xuẩn của Vương Chiêu Đệ bớt ngu .
Cho nên, lúc Vương Chiêu Đệ nữa vội vàng nhào tới thì cô cũng tiếp tục tránh nữa.
Mà là... cởi giày .
Thật sự cô thử nghiệm một xem . Không cái đế giày cứng mà đập lên khuôn mặt dài như bánh nướng của Vương Chiêu Đệ thì kết quả sẽ thành thế nào nhỉ?
mà ——
Chưa đợi Lâm Đường tay thì Lý Tú Lệ đuổi tới đây trong nháy mắt. Bà chạy tới che con gái , mặt đều là vẻ tức giận tột cùng, nhanh ch.óng tát hai bàn tay lên mặt Vương Chiêu Đệ.
"Vương Chiêu Đệ, mày c.h.ế.t đúng ! Cái đồ lòng hiểm độc , mày bắt nạt Đường Đường nhà tao nữa thế? Con gái tao đào phần mộ tổ tiên nhà mày lên gì?"
TBC
"Tao cho mày , ân oán giữa tao và bà Ngô Xuân Hoa của mày thì mày bảo bà tự mà tới tìm tao, đừng cả ngày chỉ nhằm bắt nạt con gái của tao!"