Những lời bằng giọng trong trẻo và từ tính như đ.â.m thấu tim .
"Tai họa? Khi nào thì chị cũng mang đồ vật hơn tai họa em, em chê."
Cố Nhiễm nghẹn .
Đôi mắt phượng xinh của chị giống hệt như đôi mắt Cố Doanh Chu, trong mắt hiện lên tia lửa càng thêm hấp dẫn.
Một lúc , chị mới nuốt xuống cục giận .
Khôi phục sự duyên dáng và thanh lịch.
"Hừ! Chị thèm thêm với em, em , chị nấu cơm."
Cố Doanh Chu cái mồm , coi chừng thành ông lão cô đơn.
Người như , cho dù nhớ nhung cô gái nào chăng nữa, đều là heo độc gặm cải thìa.
Cố Nhiễm phòng bếp bao lâu, Tô Kỳ mang theo Tô tranh trở .
Khi thấy Cố Doanh Chu, Tô Kỳ giật , đó nhẹ: "Doanh Chu tới, ăn ?"
Người đàn ông ước chừng hơn ba mươi tuổi.
Các đặc điểm khuôn mặt trông thanh tú một cách riêng biệt, nhưng chúng vẻ gì nổi bật.
Là cái loại biến mất khỏi đám đông trong nháy mắt.
Đương nhiên, khóe miệng giật giật, phong thái bình tĩnh ở mặt đặc biệt bắt mắt.
"Anh Kỳ." Cố Doanh Chu chào hỏi.
Khuôn mặt và đôi mắt lạnh lùng của hiện lên một nụ : "... Còn ăn, chị của em ."
Tô Kỳ và Cố Nhiễm là bạn cùng lớn lên, cũng là Cố Doanh Chu lớn lên, quan hệ mật.
Nghe vợ đang ở trong bếp, Tô Kỳ cũng xuống mà bếp phụ giúp.
Cố Doanh Chu bóng lưng rể vội vàng tặc lưỡi.
Anh Kỳ thật là một đàn ông , đáng tiếc chị gái câu .
Tô Tranh 7 tuổi đang chằm chằm đồ vật mà Cố Doanh Chu mang đến.
"Cậu nhỏ ơi, mang quà gì cho cháu thế ạ? Cháu xem."
Đây là tiểu bá vương của hai nhà Cố Tô, bên ngoài đúng mực, nhưng mặt dày đối với cận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-455.html.]
Cố Doanh Chu còn tính kiên nhẫn với đứa cháu trai duy nhất của .
Anh mở hành lý, lấy một hộp bánh quy con gà vàng và một cái ná bằng thủ công đưa cho nhóc.
"Đây là cho cháu."
Dư đường đỏ, sữa bột, thịt và những thứ khác là cho Cố Nhiễm.
Từ khi Tô Tranh thấy cái ná, mơ nhóc cũng đều .
Bây giờ thấy cái ná, cả nhóc run lên vì sung sướng.
"Hắc hắc hắc, là ná nha, cảm ơn nhỏ ạ."
Cố Doanh Chu thấy cháu trai lớn của đang đến ngây ngốc, thì liếc Tô Tranh một cái, vỗ nhẹ lên đầu của nhóc.
TBC
"Con thích là ."
Mọi đều cháu ngoại trai giống .
Còn đứa cháu trai lớn của thì tại cứ ngây ngốc như , đừng là tương tự với , mà chắp thêm tám chiếc gậy tre cũng với tới.
Vợ chồng phối hợp việc sẽ mệt. Không bao lâu , Cố Nhiễm bưng đồ ăn khỏi phòng bếp.
Hai món ăn mặn, một món canh, hương sắc đủ cả.
"Doanh Chu, ăn cơm." Cố Nhiễm gọi.
Cái xưng hô Chu Chu , nhiều nhất chị cũng chỉ gọi lúc ai thôi.
Dù thì em trai cũng lớn, sĩ diện .
Con ngươi đen nhánh của Cố Doanh Chu liếc qua Cố Nhiễm một cái.
Hơi gật đầu, ăn cơm.
Anh thẳng lưng, tốc độ ăn cơm nhanh nhưng ưu nhã, giống như một quý công t.ử từ một gia đình thế gia hàng ngàn năm nội tình .
Khi mở miệng thì gương mặt đúng là thể doạ .
Sơ lãng tuấn dật, khí khái nhã thành.
Cố Doanh Chu nhanh ăn xong cơm, Tô Kỳ quen cửa quen nẻo mà dọn dẹp phòng bếp.
Cố Nhiễm ở bên cạnh Cố Doanh Chu, giọng mang theo vẻ quan tâm.
"Nói thật xem, nhiệm vụ của em thành đến ? Tại đột nhiên về tỉnh thành? Không xảy chuyện gì chứ?"
Sắc mặt Cố Doanh Chu lạnh nhạt thản nhiên, ánh mắt thâm thúy như đuốc.