Đây là phản ứng đầu tiên của nhà họ Lâm.
Lâm Lộc bụng con thỏ, ông cảm thấy chút thích hợp.
Ông nhận lấy con thỏ từ trong Lâm Đường, sờ sờ, ánh mắt lập tức sáng rực lên.
"Ha ha ha, Đường Đường thật quá may mắn. Đây là một con thỏ cái, e rằng vài ngày nữa nó sẽ sinh một đàn con."
Biểu cảm đầu tiên của Lâm Thanh Mộc là vui vẻ, đó trở nên chút lo lắng.
"Cha, chúng thể nuôi con thỏ ?"
Lâm Lộc : "Có gì mà thể nuôi chứ? Lương thực đủ ăn, nhà ai sẽ yên lặng chút việc khác. Nuôi mấy con thỏ mà thôi, việc lớn gì. Chờ xong thịt gà, khi đưa sang cho bác cả, con nhớ nhắc tới chuyện một câu."
Lâm Thanh Mộc thở dài nhẹ nhõm khi nghĩ đến bác cả là đại đội trưởng.
Anh thích thú và chọc bụng con thỏ béo.
"Nhìn con thỏ béo như , núi hẳn là nhiều thứ ..."
Anh đang chính là núi sâu Đại Thanh.
Lời còn xong, Lâm Lộc và Lý Tú Lệ đ.á.n.h .
Một cái đ.á.n.h đầu, một cái đ.á.n.h lưng.
Lâm Lộc sắc mặt khó coi.
"Vô luận cái gì núi, con cũng phép , nếu để cho cha thấy, ông đây đ.á.n.h gãy chân của con."
Trong núi sâu là nơi ai cũng thể ?
Thợ săn lành nghề cũng là tìm con đường c.h.ế.t.
Lý Tú Lệ cũng trừng mắt .
"Ai trong núi nhiều thứ , chỉ con , chỉ con thể?"
"Trong thôn cũng thử vận may, nhưng kết quả thì ? Không một thể trở về, thằng nhóc như con còn ?"
"Nếu con thật tìm c.h.ế.t, bằng để và cha đ.á.n.h gãy chân con , đến lúc đó chúng đỡ nhặt xác cho con."
Bà nặng lời.
bà nặng lời là .
Đứa con thứ ba béo , lá gan lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-27.html.]
Bà thực sự sợ đứa con trời cao đất dày mà trong núi.
Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Thủy đến cha tức giận như .
Hai bọn họ liếc , lôi cánh tay em trai ngoài.
Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt , nếu đ.á.n.h một trận sẽ sợ là gì.
Lâm Thanh Mộc thấy trận thế đúng, la lối lóc lên.
TBC
"Cha, , cả, hai, em chỉ là thôi chứ ý định lên núi ."
Lâm Thanh Mộc trong lòng chua xót.
Anh cả trong gia đình khác sẽ bảo vệ em , nhưng gia đình cứ việc là sẽ dùng nắm tay chuyện.
Những dã man !
Đừng tưởng rằng , cả và hai chỉ nhân cơ hội dạy cho một bài học.
Em gái thích nhiều hơn, cũng là sai.
Lâm Đường thấy bộ dáng giả vờ uỷ khuất của ba, cô mở miệng : "Cha, , cả, hai, ba khẳng định sẽ trong núi . Lần tạm tha cho ba thôi, bây giờ chúng nên bàn bạc nuôi con thỏ như thế nào ?"
Lâm Thanh Mộc cảm động rơi nước mắt.
Lâm Thanh Sơn và Lâm Thanh Thủy thể sẽ cho ai mặt mũi, nhưng là em gái thì là chuyện khác.
Lập tức ném xuống em trai chút đáng yêu .
Tùy ý em trai ' Bùm ' một tiếng rơi mặt đất.
Lâm Thanh Mộc: "..." Đây là ruột ?
Lâm Thanh Sơn quan tâm đến em trai đang hu hu, chỉ về phía Lâm Đường : "Em gái, l.ồ.ng sắt."
"Anh cả, em với ." Lâm Thanh Thủy cũng theo giúp.
Chu Mai đang những khác về con thỏ.
Còn chị chỉ tập trung con gà rừng béo phì đang dụ dỗ chính ăn nó.
"Cha, , khi nào chúng ăn con gà thế? Mấy đứa nhỏ nhà chúng đều thèm, cũng thể lãng phí tâm ý của cô nhỏ, bằng đêm nay liền ăn ..."
Chị rằng nếu chính ăn nó chắc chắn sẽ mắng, chị chỉ đành lôi mấy đứa nhỏ trong nhà dùng lá chắn.