Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Đường Lâm Lộc xong thì cũng nhanh ch.óng giải thích: "Cha cháu đúng! Xác thật là cháu qua mấy quyển sách y học nên mới một chút tri thức cấp cứu đấy ạ. Với những rơi xuống nước kịp thời cứu lên thì trong vài phút chỉ cần dùng biện pháp hô hấp nhân tạo là thể cứu sống ."
Thím Quách vui mừng hỏi : "Cháu cơ? Bọn thím tự dùng biện pháp đó thì cũng thể cứu sống khác ư?"
Những khác cũng mang vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc về phía Lâm Đường.
Nếu thật sự là như thì khi bọn họ học xong cũng thể cứu sống khác ?
Lâm Đường đối diện với những đôi mắt sáng ngời đang tò mò lời giải đáp của các chú thím trong thôn thì bỗng chốc bật : "Đương nhiên là thể ạ! Hô hấp nhân tạo chỉ áp dụng với t.a.i n.ạ.n c.h.ế.t đuối mà còn sốc do điện giật, hít khí độc hại, hít thở thông, hô hấp tạm dừng vả cả c.h.ế.t giả nữa. Phần lớn những t.a.i n.ạ.n đều thể dùng biện pháp hô hấp nhân tạo để cứu sống. điều cần chú ý chính là gặp t.a.i n.ạ.n dừng hô hấp trong thời gian ngắn thì mới dùng biện pháp . Nếu thời gian dừng hô hấp vượt qua ba bốn phút thì khả năng cứu sống gặp t.a.i n.ạ.n cao như ."
Khoé môi Phùng Lục Lượng run nhẹ, tiếng nghẹn ngào: "... Biện pháp cứu chính là mấy động tác ép n.g.ự.c và... thổi miệng như cháu mới ?"
Lâm Đường lắc đầu,"Không đơn giản như ạ, hô hấp nhân tạo cũng kỹ xảo chứ thể bừa ."
Tiếp theo, cô cùng cách dễ hiểu nhất để về những việc cần chú ý khi thực hiện việc hô hấp nhân tạo cho trong thôn , mỗi một câu đều hận thể thật nhiều để trong thôn đều nhớ mỹ.
Sau khi Lâm Đường xong thì biểu tình của Phùng Lục Lượng trở nên buồn bã, cúi thấp đầu mở miệng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-180.html.]
Bên cạnh, lão Quách dùng khuỷu tay đ.â.m đ.â.m con trai ông là Quách Lỗi đang gật gù: "Tam Thạch, con hiểu ? Nghe hiểu thì nhớ hỏi Đường Đường, học thêm cái cũng vô ích ."
Quách gật gật đầu, trả lời với vẻ mặt nghiêm túc: "Nghe thì con hiểu, nhớ cũng nhớ kỹ, thế nhưng chuyện hiểu với chuyện thể thực hiện là hai chuyện khác mà cha. Con cũng là con hiểu nữa... Nghe như là hiểu nhưng hiểu." Cũng thể là hiểu nhưng hiểu.
Lão Quách mấy lời vòng vo của con trai cho khó hiểu đến mức ngất xỉu, lập tức vung bàn tay lên vỗ mạnh lưng con : "Con là một thằng con trai còn lớn hơn cả Đường Đường mà thông minh như Đường Đường hả? Ài, ông đây thật sự nên như thế nào với đứa con ngốc nghếch nữa." Mấy đứa thanh niên trai tráng trong thôn thật sự là đứa kém hơn đứa mà!
Trong lòng Quách Lỗi đang cực kỳ bất lực. Chuyện thì liên quan gì đến con trai con gái chứ? Tuy Đường Đường là con gái nhưng cô bé thực sự thông minh hơn đám con trai bọn mà.
"Cha , cha đây là đang kỳ thị giới tính đấy!" Quách Lỗi nghiêm túc mà hăng say ,"Chuyện thì là gì chứ? Đường Đường gì cũng đều giỏi hơn so với bọn con hết mà."
Khóe miệng của lão Quách khẽ run lên, vỗ thêm phát nữa lên lưng Quách Lỗi: "Ông đây kỳ thị giới tính lúc nào? Nói Đường Đường giỏi lúc nào hả?" Cô gái nhỏ nhà giỏi lắm luôn chứ, còn giỏi hơn tất cả mấy đứa con trai trong đại đội cộng .
Quách Lỗi ăn một chưởng nên biểu tình mặt càng thêm bất đắc dĩ: "Được , cha gì hết."
Bên , cách đó vài bước chân.
TBC
Lâm Hiểu Tĩnh khoác áo ngoài của Lý Tú Lệ, cả dần dần lấy tinh thần. Sau khi thanh tỉnh, câu đầu tiên mà chị chính là: "Sao cứu cháu gì ?"