Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 179

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:22:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước tiên, Lâm Đường đặt tay mũi của Lâm Hiểu Tĩnh để xem xét tình hình hô hấp, phát hiện chị còn thở nữa. Cô nhanh ch.óng chỉnh tư thế của Lâm Hiểu Tĩnh cởi bỏ cổ áo, rửa sạch cát sỏi trong miệng chị. Hai bàn tay cô đặt chéo ấn n.g.ự.c chị, bắt đầu hô hấp nhân tạo.

Các xã viên trong đại đội thấy các thao tác kỳ quái của Lâm Đường bèn giữ c.h.ặ.t t.a.y Lý Tú Lệ hỏi.

"Tú Lệ, Đường Đường nhà bà đây là đang gì thế?"

"Người cũng thở nữa , chẳng lẽ còn thể cứu sống nữa ?"

Nhóm xã viên hạ giọng xuống, mồm năm miệng mười mà nắm tay bà để hỏi.

Thế nhưng Lý Tú Lệ chỉ là một phụ nữ nông thôn vài chữ cái mà thôi, mà bà cơ chứ!

Tuy trong lòng bà cũng tò mò nhưng mặt là bình tĩnh trả lời: "Đường Đường nhà đang cứu Hiểu Tĩnh đấy, đừng chuyện vội kẻo quấy rầy đến con bé." Nói nhưng thật bà đang khẩn trương đến mức đôi tay nắm c.h.ặ.t , ánh mắt cực kỳ lo lắng.

Hiểu Tĩnh sẽ xảy chuyện gì chứ...

Nhọc lòng c.h.ế.t mà!

Sau khi thuận miệng đuổi trong thôn xong thì Lý Tú Lệ vội xổm xuống bên cạnh Lâm Đường, ngơ ngác mà cô.

Chỉ cần ấn ấn, còn hôn... hôn môi thế là thật sự thể cứu ?

Những đang vây xung quanh thấy một màn như chỉ cảm thấy tròng mắt cũng sắp rơi xuống .

Chuyện, chuyện, chuyện ...

Mấy đàn ông nhà họ Lâm đẩy đám để chen , thấy một màn thì chân chợt run rẩy, suýt chút nữa thì biểu diễn màn vấp ngã đất bằng mặt trong thôn.

Trong lòng họ đều phát những tiếng thét ch.ói tai bén nhọn, kinh sợ và khó tin. Thế nhưng, thể là bởi vì khiếp sợ đến mức tận cùng nên họ chẳng thể thét tiếng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-179.html.]

Mấy đàn ông nhà họ Lâm một câu cũng mà trực tiếp qua đó.

Vừa mới mấy bước thì Lâm Hiểu Tĩnh dường như tắt thở chợt ho ' khụ khụ khụ... ' vài tiếng phun nhiều nước. Sau đó, chị chậm rãi mở mắt .

Sống !

Sau đó ——

Những dân trong thôn ầm ĩ bốn phía chợt an tĩnh hẳn trong nháy mắt, hề phát bất cứ âm thanh nào cả.

Các xã viên trong đại đội như ai đó bóp c.h.ặ.t lấy cổ . Có một đàn ông thậm chí còn ngừng cả hô hấp, đó bởi vì thiếu oxy mà mặt hồng rực lên.

"Ông trời ơi, ông trời của ơi! Lâm Hiểu Tĩnh c.h.ế.t sống đúng , đúng hả?!" Đôi mắt của đàn ông trợn lên thật to, cả đều run rẩy. Người bên cạnh ông chú Lục Lượng đang nhớ tới đứa con trai nhỏ c.h.ế.t chìm của ông nên trong lòng cũng đau xót, vỗ vỗ bờ vai của ông: " , Lâm Hiểu Tĩnh sống ."

Nước mắt của Phùng Lục Lượng ào ào rơi xuống, khuôn mặt già nua khó nén nổi sự thống khổ: "Tốt! Tốt! Sống là !". Trong giọng bi thương của ông lộ sự nhớ nhung da diết. Lau nước mắt , mặt ông bắt đầu lộ nụ như thường.

Là do con út của ông may mắn như . Nếu lúc con trai ông gặp chuyện cũng thể gặp như Đường Đường nhà họ Lâm thì bao nhiêu!

Những ở đây trơ mắt Lâm Đường cứu sống Lâm Hiểu Tĩnh, tất cả sôi trào trong nháy mắt.

"Thật sự sống kìa!!"

"Chẳng lẽ là Đường Đường nhà họ Lâm thực sự tiên khí ? Sao thổi một c.h.ế.t sống ?!"

TBC

"Đường Đường nhà họ Lâm cũng lợi hại quá mất! Lúc nãy thím Quách xác nhận là bà thực sự thấy Lâm Hiểu Tĩnh tắt thở mà!"...

Lâm Lộc tới từ phía , lời của trong thôn thì cảm thấy những lời chút đúng. Sắc mặt ông chợt nghiêm túc, lập tức : "Làm gì cái gọi là tiên khí chứ? Chắc hẳn là con gái mấy quyển sách y học nên mới trùng hợp như thế nào để cứu rơi xuống nước, thấy chị họ của thở nữa thì con bé mới thử thôi. Mọi đừng mấy thứ vớ vẩn như ..." Cái gì mà tiên khí với chả tiên khí, đều lung tung vớ vẩn gì hả?

 

Loading...