Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Này , cô gái nhỏ..." Lý Tú Lệ lập tức bao che phía Lâm Đường, lưng giống như xuất hiện một đôi cánh đang che chắn bảo vệ cô: "... lúc chuyện cô thể đừng tỏ ghen tị rõ ràng như hả? Mà cô ghen tị cũng vô dụng thôi, con gái ưu tú thông minh như , những như cô còn lâu mới bằng con bé. Chẳng lẽ lãnh đạo ở xưởng bông coi trọng trình độ học vấn nghiệp cấp ba của Đường Đường mà coi trọng cái còn nghiệp tiểu học như cô hả?"
Lý Tú Lệ xa xả một lúc lâu thì sự tức giận nghẹn trong lòng từ năm đến tận bây giờ mới bớt một chút. Bà vẫn nhớ rõ lúc tin Đường Đường nhận thư thông báo trúng tuyển thì trong những chen chân chê vui sướng nhất cả con bé Lưu Kiều Kiều mặt .
Lưu Kiều Kiều thấy Lý Tú Lệ thì tức giận đến mức mặt cũng tái cả : "Các, các ..." Còn là do cô ghen tị ?
Đặc biệt là khi Lâm Đường sẽ trở thành nữ cán bộ đầu tiên của đại đội Song Sơn thì sự ghen ghét trong lòng cô thực sự là như bình dưa chua ngâm mấy tuần .
Quả thực là tức c.h.ế.t mà!!
Đáy mắt Lâm Đường xẹt qua một chút thâm ý, tủm tỉm mà hỏi: "Cô ghen tị như gì, từ khi Lưu Quốc Huy trong xưởng sắt thép là lúc nào cô cũng đắc ý chịu ? Sao tự nhiên bây giờ ghen ghét với thế? Chẳng lẽ là... Lưu Quốc Huy đ.á.n.h mất công việc ?" Cô nhàn nhạt hỏi từng câu một.
Lưu Kiều Kiều những câu hỏi thì tức giận đến chịu , lập tức : "Hừ, cô mới là mất việc ! Anh hai của vẫn lắm, sắp thành công nhân chính thức đến nơi . Hơn nữa chuyện nhà thì liên quan gì đến cô, ai cần cô lo chứ!"
Nói xong, cô liếc mắt lườm Lâm Đường một cái vội vàng chạy mất.
Chẳng qua, nhớ tới việc hai ngày nay hai vẫn luôn nghỉ ở nhà mà , trong lòng Lưu Kiều Kiều chợt cảm thấy bất an. Bóng dáng rời của cô cũng chút vội vàng và hoảng loạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-177.html.]
Lý Tú Lệ thấy cô như thì cảm thấy quá thích hợp: "Sao cảm thấy con bé Lưu Kiều Kiều cứ kỳ quái kiểu gì thế nhỉ?"
Lâm Đường mỉm , trong lòng suy đoán: "Là chột ạ?"
Lý Tú Lệ vội trả lời: " đúng đúng, chính là chột ." Nói xong, giọng của bà khẽ nhỏ một chút,"... Chột ư? Không là Lưu Quốc Huy thật sự đuổi việc đấy chứ?"
Lâm Đường gật đầu đáp,"Cũng khả năng đấy ạ."
"... Chậc chậc." Lý Tú Lệ hít hà một , giọng điệu khó nén khiếp sợ: "Đuổi, đuổi việc thật hả? Thật sự đáng tiếc đấy, là sắp chuyển chính thức ?"
Ánh mắt Lâm Đường sâu kín, giọng lạnh lẽo: "Chuyện thì con cũng rõ. Chắc là phạm sai lầm lớn gì đó , nếu thì cũng sẽ đuổi việc. Chẳng qua chuyện cũng chỉ là mấy suy đoán lung tung của chúng mà thôi, đừng bên ngoài nhé." Miễn cho linh tinh.
"Con yên tâm , là loại miệng rộng ." Lý Tú Lệ vội ,"Chẳng qua là thấy chút đáng tiếc thôi." Có một công việc đàng hoàng thực sự dễ dàng chút nào, phạm sai lầm để đuổi việc như cơ chứ?
TBC
Lâm Đường ôm lấy cánh tay của Lý, lôi kéo bà trở về nhà: "Ai da, chuyện nhà họ Lưu cũng quan hệ gì với nhà chúng , chúng chỉ cần tự lo cho thật là ."
"Cũng đúng, về nhà thôi."