Thanh âm máy móc bỗng chốc do dự,"Hay là bởi vì nơi gần chân núi quá?"
Nơi cảnh vật trơ trọi, cái gì cũng đều . Nếu thì cũng nhặt từ lâu . Chưa tới khác, ngay cả cháu trai nhỏ của ký chủ cũng sẽ bỏ qua .
Lâm Đường im lặng trong chớp mắt.
Cũng đúng nhỉ!
Hiện tại đều đói đến hoa cả mắt, ngay cả rau dại mọc lên cũng đào ngay chứ đừng đến những cái khác.
Vẫn nên sâu trong núi thì hơn!
Chỉ là...
Lâm Đường về phía Cẩu Đản đang hết sức chuyên chú nhặt củi cách đó xa, ánh mắt khẽ lóe lên.
Sau đó, Lâm Đường nhặt một cây gậy gỗ trong núi.
Có cháu trai ở đây nên cô cũng định quá xa, chỉ thêm một chút để buff vận may kích hoạt thôi.
Đường núi cũng quá dễ , cỏ dại mọc thành từng cụm, ngay cả con đường nhỏ để cũng .
Bỗng nhiên, sâu trong bụi cỏ vang lên mấy tiếng ' phành phạch phành phạch '.
Vẻ mặt Lâm Đường trở nên vui vẻ hơn, thở cũng dám thở mạnh nữa.
Bước chân thật nhẹ nhàng tới chỗ bụi cỏ phát tiếng .
Trong bụi cỏ, một con gà rừng to béo đang đập đôi cánh màu sắc rực rỡ của tạo nên mấy tiếng ' phành phạch ' khiến những con sâu gần đó kinh hoảng chạy trốn.
Vừa con gà chạy từ trong núi sâu.
Nhìn những cái rễ cây to lớn quấn tạo thành gông cùm xiềng xích giữ chân con gà rừng, Lâm Đường đến mức hai mắt cong cong.
Buff vận may vẫn tác dụng!!!
Cô trực tiếp tiến lên vài bước bắt lấy con gà rừng đang vỗ cánh loạn xạ.
Nghĩ đến mùi vị thơm ngon của canh gà, Lâm Đường bất giác thèm đến mức chảy cả nước miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-17.html.]
Trải qua một xuyên tới thế kỷ hai mươi ba thì cô thấy qua nhiều thứ , thế nhưng thể chịu đói quá lâu nên con sâu thèm ăn trong bụng căn bản là thể khống chế .
Ài, đều là do cái nghèo gây hết.
TBC
Chẳng qua con gà rừng cũng thể cho trong nhà ăn để bồi bổ thể. Nghĩ đến đây, Lâm Đường mang vẻ mặt sung sướng nhẹ nhàng bước chân về phía chân núi.
Đi mấy bước thì đụng một con thỏ béo mập trắng như tuyết.
"... Là một bé thỏ đáng yêu nè!" Lâm Đường khẽ nuốt nước miếng.
Cô nhanh ch.óng bắt lấy con thỏ .
Còn kịp kỹ thì bỗng nhiên cô thấy một tiếng nức nở chút quen thuộc loáng thoáng vang lên. Lâm Đường kỹ, là tiếng của Cẩu Đản.
Trong lòng cô vô cùng hoảng hốt, cho rằng cháu trai đang gặp nguy hiểm nên vội vàng xách theo gà rừng và thỏ hoang chạy nhanh về phía chân núi.
"... Cô nhỏ, cô nhỏ ơi, cô ở ?"
Cẩu Đản cho rằng cô nhỏ của sói hoang lớn tha mất nên nhóc xung quanh lóc gọi thật to, nước mắt rơi xuống loang lổ cả khuôn mặt nhỏ đen gầy.
Cậu nhóc để lạc mất cô nhỏ , trở về nhà sẽ bà nội đ.á.n.h c.h.ế.t mất. Nếu thì cha sẽ đứa con trai là nữa. Em trai cũng sẽ ai dẫn chơi cùng...
Càng nghĩ càng thấy sợ hãi, càng nghĩ càng ấm ức.
Cuối cùng Cẩu Đản nhịn nữa mà oà lên to hơn nữa.
Lâm Đường phía , bỏ con gà rừng vặn gãy cổ và con thỏ trói c.h.ặ.t c.h.â.n trong sọt tre.
Sau đó vỗ vỗ bả vai Cẩu Đản,"Cẩu Đản?"
Khuôn mặt nhỏ của Cẩu Đản ngây ngốc, xoa xoa khuôn mặt dính đầy nước mắt nước mũi đầu .
"... Cô, cô nhỏ?"
Cả mắt lẫn mũi của nhóc đều hồng hồng. Bởi vì đang đột nhiên dừng nên còn tự chủ mà nấc lên một tiếng.
Lâm Đường bộ dáng ngốc nghếch đáng yêu của nhóc cho suýt chút nữa thì tiếng.
Chẳng qua cô cũng đây là lúc để , đáy mắt mang theo sự vui vẻ đáp : "Là cô đây."