Lâm Lộc thở dài một : "Chuyện gì quấy rầy quấy rầy, bố lúc cũng rèn luyện tay nghề, đỡ đ.á.n.h mất tay nghề ."
Năm đó vì để học một chút kỹ thuật , ông chịu nhiều khổ sở.
Kết quả là còn kiếm mấy xu thì nhà nước hủy bỏ công việc kinh doanh cá nhân, thầy của ông cũng trở về quê ruộng.
Chính sách của nhà nước đưa , ông cũng cách nào khác, đành thu thập hành lý về quê.
Mọi trong thôn ông học một tay nghề như thì thỉnh thoảng sẽ đến tìm ông đồ vật.
Làm một cái xô, một cái chậu gì đó, ... nhưng gỗ đều là do học tự chuẩn , ông thể kiếm hai xu là may lắm .
Hơn nữa dùng đồ vật đều cẩn thận, dùng ba bốn năm là hỏng .
Sau khi nạn đói ập đến, com còn mà ăn thì ý định mua đồ dùng gì chứ.
Vì lâu ông đều sử dụng tay nghề .
"Công lao của bố con vẫn nhớ kỹ lắm, bao giờ con khả năng sẽ mua cho bố một cái áo khoác quân đội và một đôi giày da bò để bố ." Lâm Đường .
Bố cô từ lâu hâm mộ bác cả nhà cô, một chiếc áo khoác quân đội như của bác .
Sớm muộn gì cô cũng sẽ mua cho bố một cái.
Trong lòng Lâm Lộc cảm động vô cùng.
mở miệng khuyên: "Bố chỉ là ông nông dân, cần gì cái áo khoác quân đội và giày da bò chứ. Con tự mua cho một đôi giày da nhỏ mà , cũng đừng đợi ba con mua cho gì. Đợi nó mua cho con thì đôi giày con tự mua cũng mài mòn !"
Lâm Thanh Mộc: Bố, bố coi thường khả năng của con trai đến mức nào ?
Lập tức khó chịu : "Bố, bố đừng mà coi thường con, chừng lập tức vận may của con liền đến !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-167.html.]
TBC
Anh chính là đủ may mắn, mãi cũng tìm thấy việc , nếu thể mua cho em gái của hai đôi giày tây .
Lâm Lộc tin tưởng lời , hừ lạnh : "Còn sắp nữa cơ đấy, con thử hỏi những khác xem ai tin , con cho rằng con là Đường Đường ?"
"Đường Đường thông minh, vận may cũng , còn con... Vẫn là trung thực ruộng cuốc đất kiếm điểm công ."
Cũng ông nhất định công kích con trai , mà là ông đứa con của ông là một đứa chịu khuất phục vận mệnh, trong lòng vô cùng tiến tới!
Lão tam luôn cho rằng hai vợ chồng họ việc nó nhờ hỏi thăm chuyện tìm công việc.
Thật trong lòng họ đều .
mà thôi.
Bây giờ Đường Đường công việc .
Ông sợ lão tam mất bình tĩnh, ham công việc của Đường Đường, vì lúc mới trấn áp nó một chút.
Mặc dù ông tin tưởng sự giáo d.ụ.c của đối với mấy đứa con trong nhà, nhưng đây là đang phòng ngừa trường hợp xảy .
Cả Lâm Thanh Mộc lập tức xì ,"..."
Bố đúng. Vận may của thật sự cho lắm.
Cũng bao giờ gặp cơ hội nhưng đều xảy chuyện gì đó khiến lỡ mất.
Lâm Đường thấy ánh sáng hy vọng trong mắt ba đều sắp dập tắt, trong lòng cảm thấy chút khó chịu, vội vàng : "Bố, bố đừng vùi dập hy vọng của ba như chứ, ba con dù cũng là học sinh trung học cơ sở. Sau con ở nhà máy, nếu cơ hội nào , chừng nhà của chúng thêm một công nhân nữa đấy."
Chỉ là một công việc mà thôi, đến lúc đó cô tiền tiền, lương thực lương thực, phiếu phiếu... Tìm công việc còn thể khó ?
Lâm Thanh Mộc cảm động đến run cả tay, nước mắt lưng tròng em gái, chút phóng đại : "Em gái , ba em đều dựa hết em đấy, em đúng là đứa em gái nhất đời!"