"Hiểu Tĩnh cũng hiểu chuyện, gì cô gái nhà ai khả năng như Hiểu Tĩnh."
Thật tiếc khi cô một thích chính .
Thật là tội .
Trong mắt Trương Hồng Yến loé lên vẻ bất mãn, căn bản đáp lời.
Bà cũng lười về phía Lâm Hiểu Tĩnh.
Tiếp tục chuyện .
"Chị dâu hai, chị đứa con gái như Đường Đường, chị chỉ cần hưởng đại phúc."
Nói xong, bà đưa sang một lọ củ cải muối.
"Chị dâu đừng ghét bỏ, đây là củ cải em tự muối, cho Đường Đường thêm cái đồ ăn."
Lý Tú Lệ cũng chọc chị em dâu trong nhà vui vẻ, bà thuận thế : "Tay nghề ngâm rau của em là nhất, Đường Đường cũng thích nhất ăn, cảm ơn em dâu nhé."
Khuôn mặt nghiêm túc của Trương Hồng Yến nở một nụ nhàn nhạt, dấu vết năm tháng dường như mờ .
"Đường Đường thích là ."
Bà thích con gái.
đứa con gái bản lĩnh, so với con trai càng lợi hại, bà càng thêm chán ghét.
Lâm Đường xách theo ấm nước khỏi nhà bếp, Lâm Thanh Mộc phía còn cầm theo mấy cái chén.
Cô rót cho mỗi một chén nước đường đỏ, đó cô và ba cũng ở trong sân.
Lâm Tu Xa và Triệu Thục Trân hỏi Lâm Lộc tình huống cụ thể, đối với chuyện cháu gái là như thế nào cơ hội việc, trong lòng bọn họ cũng hiểu rõ.
"Đường Đường, tìm việc khó, cháu thể tìm một công việc định cũng dễ dàng, hãy cố gắng thật !" Lâm Tu Xa ôn hòa , về phía Lâm Đường với ánh mắt vô cùng mềm mại.
Ông chỉ nghĩ rằng cháu gái chỉ là trở thành một nữ công nhân bình thường, nhưng ông ngờ rằng con bé sẽ là một cán bộ.
"Ông nội, ông yên tâm , cháu nhất định sẽ chăm chỉ việc thật ." Lâm Đường cong môi .
Vẻ mặt của Triệu Thục Trân cũng trở nên ôn hòa, những lời thuyết phục xoay quanh miệng, cuối cùng bà cũng .
"... Bà cháu hiếu thuận, nhưng cháu đừng thành thật quá, hãy để dành tiền lương cho bản nữa. Cha cháu cũng nhiều tiền, nếu thật sự lúc cháu cần dùng tiền, bọn họ cũng giúp đỡ cháu quá nhiều."
Chân thành? Lâm Đường nhẹ.
Cũng !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-162.html.]
Thay đó, gia đình cô là xứng đáng, và cô cũng quan tâm đến tiền ít ỏi đó.
Cô thể kiếm mấy chục đồng tiền thứ nhất, thì cũng thể kiếm thứ hai.
Tuy nhiên, cô vẫn sẽ theo lời khuyên bảo của lớn.
"Bà nội, cháu , cháu cũng tích cóp cho mà."
TBC
Khoé miệng của Triệu Thục Trân nhếch lên một chút, bà : "Ừ, trong lòng cháu hiểu rõ là ."
Các trưởng bối đang chuyện riêng của bọn họ, bọn tiểu bối nhà họ Lâm cũng chịu cô đơn.
Lâm Ái Quốc mở miệng chuyện đầu tiên.
Anh về phía Lâm Đường, trêu chọc : "Có một thời gian gặp, tại cảm thấy cả Đường Đường thông minh nhiều ..."
Người là họ của Lâm Đường, là con trai út của Lâm Phúc.
Lâm Ái Quốc còn xong, Lâm Phúc tát một cái đầu.
"Thằng nhóc thúi , mày chuyện , em gái họ của mày khi nào thông minh? Mày thông minh ? Mày thông minh thì cũng tìm một công việc chính thức cho ông đây xem nào, cũng lên cán bộ, nếu thật sự là như , ông đây cung mày thành lão thái gia đều ."
Đều hai mươi tuổi, cũng kiếm một công việc đàng hoàng, cả ngày chỉ lông bông.
Lâm Ái Quốc xoa cái ót, vẻ mặt bướng bỉnh.
Bộ dáng lợn c.h.ế.t sợ nước sôi.
Vừa liền đ.á.n.h thành thói quen.
"Ai nha, cha, đây chính là cha tự nha. Người thể nhận xét khác quan khe cửa, khi con cũng thể nha." Anh da mặt dày ha ha .
Lâm Phúc vẻ mặt khinh thường, nhưng trong mắt tràn đầy chờ mong.
"Mày liền mơ ! Cán bộ dễ như ?" Ông thở dài ngao ngán.
Cao Bình cũng cho hai cha con bọn họ chút thể diện nào, ha hả to khinh bỉ : "Còn cán bộ? Chỉ cần mày kiếm một công việc tạm thời, và cha mày đều chiều mày lên tận trời.
Mày ở đó mà mơ mộng!
Lãnh đạo dựa gì cho mày cán bộ? Bằng mày nghiệp tiểu học, bằng mày lang thang khắp nơi hãm hại lừa gạt?
Ha hả a, c.h.ế.t ."
Những lời chế nhạo tàn nhẫn của ruột giống như một cơn gió lạnh thổi giữa mùa đông, lạnh đến tận xương.