Lâm Đường cháu trai nhỏ đang vẻ ông cụ non, tủm tỉm gật đầu.
"Ừm, cô , đảm bảo là sẽ đó ."
Vốn dĩ cô cũng định sâu trong núi mà!
Sức lực lớn hơn cũng nghĩa là đ.á.n.h thắng đó gì cản nổi !
Chỉ hy vọng buff vận may ích một chút.
Chưa đến nhân sâm hà thủ ô, chỉ cần để cô nhặt một con gà rừng là .
Cẩu Đản thấy lời thì thở dài nhẹ nhõm một , ánh mắt một nữa sáng lên.
Cái mạng nhỏ của bảo vệ !
Hai cô cháu chuyện, cuối cùng thì dừng ở chân núi Tiểu Thanh.
Núi non xanh biếc, một dòng sông nhỏ trong vắt chảy qua. Rau dại thể ăn ở chân núi đều trong thôn đào hết thừa chút nào. Ngoại trừ đám cỏ dại thể ăn thì cũng chỉ dư vài bông hoa dại vẫn nở mọc mấy cây xanh biếc.
Lâm Đường thấy thì trong lòng lạnh căm căm.
Được lắm!
Chẳng cần tới gà rừng, nhặt con chuột là tệ .
Chẳng qua khí ở đây trong lành thật đấy!
"Không khí trong lành ghê!" Lâm Đường cảm thấy cả thoải mái chịu .
Thế kỷ hai mươi ba mà cô xuyên tới chẳng cần lo lắng về việc ăn uống, việc gì chỉ cần gọi một cuộc điện thoại là giải quyết xong. Muốn nơi nào thì tới nơi đó, mua cái gì thì mua cái đó, thế nhưng khí ô nhiễm nặng nề. Dùng ba cái máy lọc khí chất lượng cao cũng thể lọc sạch hết khí. Bầu trời lúc nào cũng giống như che phủ bởi một tấm vải rách mịt mờ xám xịt, vĩnh viễn thể thấy trời xanh quang đãng và những đám mây trắng trôi lững lờ.
Cẩu Đản hiểu tại cô nhỏ là khí trong lành nữa.
Ánh mắt về phía Lâm Đường lộ vẻ đồng tình. Cậu nhóc cảm thấy cô nhỏ của thật là đáng thương, ngay cả núi Tiểu Thanh cũng tới bao giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-16.html.]
Vậy thì chẳng lẽ cô nhỏ cũng những trò vui như hái quả dại, bắt cá sông, đào rau dại... ?!
Cô nhỏ lúc nào cũng chỉ học tập mà thôi, thật là đáng thương mà!
Lâm Đường đôi mắt nhỏ của Cẩu Đản tới sửng sốt, bèn hỏi,"Làm thế?"
TBC
Cẩu Đản vỗ vỗ cánh tay của cô như một ông cụ non,"Cô nhỏ, cô cứ yên tâm , lớn con sẽ dẫn cô tới núi Đại Thanh chơi."
Hiện tại thì vẫn dám tới núi Đại Thanh, nhưng chờ khi trưởng thành và mạnh mẽ hơn thì chắc chắn là sẽ .
Lâm Đường: "Hả?"
Dẫn cô tới núi Đại Thanh chơi? Đi tới nơi đó gì?
Thế nhưng nhóc dẫn chơi, nghĩ cho nên Lâm Đường vẫn thật sự vui vẻ. Cô cũng thắc mắc gì mà đáp nhóc: "Được thôi, cô chờ đến khi con lớn nhé."
Cẩu Đản gật đầu với vẻ mặt trịnh trọng.
"Cô nhỏ ơi, nếu cô chơi thì cô nhớ là chỉ chơi ở chỗ thôi nha cô! Con nhặt ít củi về nhóm lửa, cô đừng chạy lung tung nhé." Thiếu niên nhỏ yên tâm dặn dò cô.
Lâm Đường vỗ vỗ trán của nhóc, đáp: "Yên tâm , cô sẽ chạy lung tung ."
Thấy cô hứa nên cuối cùng Cẩu Đản cũng yên tâm, bước vài bước chân chỗ gần đó để nhặt củi.
Lúc thì rau dại trong núi đều đào hết sạch .
Lâm Đường dạo loanh quanh một vòng, kết quả là thu hoạch gì cả.
"Thống T.ử , đây là buff vận may siêu đỉnh mà mày đấy hả? Gà rừng ? Thỏ hoang ? Nhân sâm ? Hà thủ ô ? Những cái cũng nhặt mà mày dám hổ gọi nó là buff vận may hả?"
*Thống Tử: tên gọi mật của hệ thống.
Hệ thống hỏi bất ngờ nên sửng sốt, cũng trả lời thế nào.