Vương Tuyết Mai thấy bà , , cảm khái : "Bây giờ yên tâm đúng , cũng từng thấy nhà nào thiên vị con gái hơn nhà bà cả, Đường Đường đầu t.h.a.i ở nhà bà đúng là tích phúc lớn đó nha."
Nhà khác đều thiên vị con trai, chỉ nhà họ Lâm mới coi trọng con gái nhất.
Ngay cả con trai thể xuống ruộng kiếm công điểm cũng đều xếp con gái, cũng nhà họ Lâm nghĩ nữa.
"Có đứa con gái Đường Đường , là với ông nhà tích phúc lớn, con gái thông minh hiếu thuận, với ông lão nhà cưng một chút thì ?
Muốn hả, ba thằng nhóc nhà đều so với một đứa con gái như Đường Đường, con gái nhà ai thể tự tìm việc cho chứ?" Lý Tú Lệ hếch cằm lên, mặt đều là vẻ kiêu ngạo ngăn .
Vương Tuyết Mai cảm thấy hình như nhầm: "Công việc?"
Giọng của bà cũng cao hơn bình thường, khó nén kinh ngạc.
Cằm Lý Tú Lệ khẽ nhếch lên, kiêu ngạo : "Còn , việc trong xưởng dệt bông, lương du quan hệ của Đường Đường nhà cũng chuyển qua đó ..."
Vương Tuyết Mai thấy Lý Tú Lệ giống như đang đùa, vẻ mặt khiếp sợ mà lẩm bẩm : "Con gái nhà bà đúng là khó lường nha!"
mà, bà cảm thấy lạ là chứ?
Có thể là bởi vì Lâm Đường Đường nhà bọn họ từ nhỏ chính là 'con nhà ' .
Cô gái nhỉ từ khi còn tuổi nhỏ thông minh, yên tĩnh thích sách, giống như những đứa bé khác chỉ chơi đùa.
Hiện giờ gặp chuyện như thế , cũng bình thường.
Đây lẽ là căn cơ đ.á.n.h lao mà thường đúng .
Bởi vì cũng đủ ưu tú và cố gắng, cho nên khi cơ hội bày ở mắt thì cô mới thể một nắm bắt cơ hội .
TBC
"Đường Đường nhà bà xem như ngao tới, hiện giờ cũng dễ tìm một công việc , tú lệ bà cũng dương mi thổ khí." Vương Tuyết Mai hâm mộ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-152.html.]
Tú Lệ cũng sai, một đứa con gái như đúng là còn hơn cả ba đứa con trai.
Quá bản lĩnh!
Khóe miệng Lý Tú Lệ giương cao lên, cảm thấy nên biểu hiện quá rõ ràng, cố gắng hạ xuống.
"Dương xí mi, phun bật đều quan trọng, chỉ cần con cái cuộc sống thì như chúng cũng an tâm .
Đường Đường nhà hôm nay còn ít nhiều công cứu mạng của bà đó.
Lúc con gái Vương Chiêu Đệ đ.á.n.h vỡ đầu ném ở trong núi, nếu do bà nhặt đồ thấy cho thằng ba nhà thì lẽ con bé Đường Đường sẽ..."
Nói xong lời cuối cùng, bà nữa.
Chỉ cần tưởng tượng đến con gái gặp nạn, trong lòng bà cảm thấy đau trướng.
Đáng giận là ngay cả việc đ.á.n.h Vương Chiêu Đệ một trận để giúp Đường Đường trút giận, cũng đều .
Bác cả Đường Đường là đại đội trưởng, từng hành động của trong nhà đều chú ý, khó tránh khỏi khiến khác vui vẻ.
Chỉ là, tưởng tượng đến bởi vì đại bá ca trong nhà đến chỗ , bà cảm thấy oán giận.
Không lý nào mà chỗ nào cũng đều chiếm, hậu quả gì cũng đều gánh.
Vương Tuyết Mai xua tay, sảng khoái : "Vật tắc mạch thấy còn tính, thấy đương nhiên sẽ mặc kệ, đều ở trong một đội, cần khách khí như ."
Hơn nữa, nhà họ Lâm cũng tặng thịt cảm ơn vật tắc mạch mà?
Vật tắc mạch cũng chỉ báo tin thôi mà, cũng giúp đỡ gì, thật sự gánh hai chữ ' cứu mạng ' quan trọng như .