Lâm Đường móc khăn tay , lau khô bùn tay cho Lý, đó đặt chứng nhận lương du trong tay bà.
"Mẹ xem thì xem , sợ bẩn ."
Ngón tay thô ráp của Lý Tú Lệ mơn trớn hai chữ ' thị trấn ' tờ giấy chứng nhận màu đỏ , khóe miệng mở thật lớn.
Trên mặt lộ vẻ vui sướng xưa nay từng .
Giờ khắc , dường như những gánh nặng cuộc sống vai bà đều trôi hết , qua như trẻ vài tuổi.
TBC
Lâm Thanh Mộc ở bên cạnh thành vô hình.
Nhìn thấy dáng vẻ của , trong lòng cũng chút dễ chịu.
Haizz, đều do mấy đứa con trai bọn họ cố gắng!
Lâm Thanh Mộc thích cái khí trầm mặc , lên tiếng: "Mẹ ơi, Đường Đường còn mua bánh bao cho , còn thịt bên trong nữa đó!"
Câu của lúc mấy đứa bé Cẩu Đản khi thấy bọn họ trở về thì vội vàng cất bước chạy về phía thấy.
"Chú nhỏ ơi, bánh bao gì thế, phần của bọn con ạ?" Cẩu Đản tròn xoe mắt Lâm Thanh Mộc .
Trong lúc nhóc hỏi thì ba đứa bé Xú Đản còn cũng với vẻ trông mong.
"Chuyện thì chú , con hỏi hỏi cô nhỏ của con nha." Bàn tay dày rộng của Lâm Thanh Mộc vỗ nhẹ đầu cháu trai.
Cẩu Đản một cái, qua cầu rút ván mà hất tay chú ba của .
Mang theo em trai em gái, cọ đến mặt Lâm Đường, mắt tròn xoe cô.
"Cô nhỏ ơi, bánh bao phần của chúng con ạ?"
Lâm Đường đó là tương đương hào khí, nghĩ đến hôm nay kiếm hai mươi mấy đồng tiền, tự tin vô cùng.
"Đương nhiên là , ai cũng phần."
Cẩu Đản nháy mắt sung sướng.
Đôi mắt nhỏ còn thỉnh thoảng liếc về phía hộp gỗ trong tay chú ba, trong mắt tràn đầy khát vọng.
"Đói bụng hả?" Lâm Đường hỏi.
Cẩu Đản liên tục gật đầu, kéo theo cả em trai em gái.
"Vâng , đói bụng, Xú Đản, Đầu Hổ và Nữu Nữu cũng đói bụng."
Mấy nhóc bánh bao nhỏ còn gật đầu theo, ánh mắt ngập nước Lâm Đường, đáng yêu manh.
"Về nhà sẽ cho các con ăn, tay các con xem, đều bẩn hết ." Lâm Đường .
Câu của cô dứt, ánh mắt Cẩu Đản cũng sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-150.html.]
Dẫn theo em trai em gái đến hồ nước nhỏ ở bên cạnh rửa tay thật sạch.
Lại lạch bạch chạy .
"Cô nhỏ ơi, tay con sạch ..."
"Sạch sẽ ..." Nữu Nữu cũng duỗi tay đến mặt Lâm Đường, để cho cô kiểm tra.
Lâm Đường mấy nhóc bánh bao nhỏ thông minh chọc cho bật .
Vì miếng ăn, đúng là thông minh nha!
Bất đắc dĩ đến mặt ba, mở hộp cơm gỗ , lấy một cái bánh bao đưa cho Cẩu Đản.
"Cho con một cái, chi cho cả em trai em gái nữa nha, buổi chiều về nhà còn thịt ăn nữa đó, nhớ để bụng để ăn."
Cẩu Đản nhận lấy, thấy là bánh bao bột trắng, nuốt nuốt nước miếng.
"Cảm ơn cô nhỏ ạ!"
Mấy nhóc con còn cũng bi bô theo: "Cảm ơn cô nhỏ!"
"Cô nhỏ quá!!"
Lâm Đường xong rắm cầu vồng* của mấy đứa cháu trai cháu gái mềm mại đáng yêu, bật đuổi bọn họ chỗ khác chơi.
*Rắm cầu vồng: nịnh nọt, thổi phồng.
"Được , chỗ khác chơi nào."
Mấy đứa nhóc chuyện đúng là dễ .
Bốn đứa nhóc Cẩu Đản ngoan ngoãn gật đầu đồng ý.
Sợ bánh bao trong tay khác ' nhớ thương ', bọn họ liền chơi ở cách đó xa, căn bản xa.
Khi Lâm Đường mở hộp cơm , một đám bánh bao trắng trẻo to trong chen chúc ở bên trong, khí thế phi phàm, vặn Lý Tú Lệ thấy.
Đứa... Đứa bé ! Đều là bánh bao bằng bột trắng.
Còn thịt nữa, cũng là thịt gì, thơm quá!
Khiến Lý Tú Lệ ngốc luôn ở đó.
Bà giật giật môi, : "Đường Đường, hộp bánh bao và thịt đều là con mua hả?"
Nhiều thứ như , một khối tiền mà bà đưa cho con gái chắc chắn là đủ dùng đúng ?
"Là con mua, con thi đỗ , nhà công nhân, chẳng lẽ chúc mừng một chút ? Bên trong còn một phần thịt dê nữa đó." Lâm Đường vỗ vỗ hộp cơm .