Sao đụng hai em nhà họ Lâm chứ, đúng là con nó xui xẻo về đến tận nhà.
Lâm Đường lười phản ứng với Lưu Quốc Huy, giữ c.h.ặ.t lấy ba còn đang thêm câu gì đó.
"Anh ba, đừng để muộn giờ, chúng về nhà nhanh ."
mà, bộ dáng chật vật của Lưu Quốc Huy đúng là chút kỳ lạ.
Từ khi trong huyện xuất hiện chuyện giữa ban ngày ban mặt kẻ lừa bán những cô gái trẻ thì Cục Cảnh Sát thành lập đội tuần tra.
Gặp vấn đề gì thì chỉ cần kêu lên một tiếng thì lập tức sẽ đến giải quyết.
Vô duyên vô cớ mà đ.á.n.h, đó là chuyện thể nào xảy .
Nhất định là chuyện gì thiếu đạo đức !
mà cũng liên quan gì với , Lâm Đường cũng tâm trạng hóng hớt, càng quan tâm.
Lâm Thanh Mộc thấy Lưu Quốc Huy một chút ít ảnh hưởng nào đối với Đường Đường nhà nữa thì trong lòng hiểu cảm giác thở dài nhẹ nhõm một , xách theo đồ vật về phía thôn.
Chỉ cần Đường Đường để bụng là .
Lưu Quốc huy bóng dáng ' kiêu căng ngạo mạn ' của hai em nhà họ Lâm, oán hận mà đạp một cái thật mạnh một gốc cây ven đường.
Kết quả xả đụng vết thương, đau đến mức vội vàng xổm xuống, túm lấy ngón chân kêu lên ngao ngao.
-
Đại đội Song Sơn.
Người nhà họ Lâm ai nấy đều yên lòng, trái tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn luôn nhảy loạn lên như con thỏ trong đó .
Mọi thường xuyên phía cửa thôn ngóng trông một , giống như kiểu ngôi mong ánh trăng .
"Tú Lệ, bà vẫn luôn trông ngóng về phía cửa thôn thế, còn đang lo lắng cho con gái bà ?" Quả phụ trong thôn- Vương Tuyết Mai .
"Nuôi con đến một trăm tuổi, thì lo lắng 99 năm, thể yên tâm cơ chứ!" Lý Tú Lệ .
Đôi mắt vẫn thỉnh thoảng về phía cửa thôn như cũ, đúng là trông mòn con mắt.
"Không Thanh Mộc nhà bà chung với Đường Đường , sẽ ."
"... Bà cũng ." Lý Tú Lệ miễn cưỡng trả lời.
Đường Đường lẽ giữa trưa là thể về đến nhà .
mà bây giờ là buổi chiều còn về đến nhà, đương nhiên là bà thể yên tâm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-149.html.]
Hơn nữa, cũng Đường Đường thi như thế nào?
Nghĩ đến đây, lông mày Lý Tú Lệ càng nhíu c.h.ặ.t hơn, càng thường xuyên mà về phía con đường mắt.
Cũng uổng công Lâm Phúc vợ chú hai nhà lo lắng cho con gái. Thời điểm phân chia nhiệm vụ ngày hôm nay, phân công việc ở chỗ cửa thôn cho bọn họ.
Nếu thì bà cũng .
Vương Tuyết Mai Tú Lệ đang thất thần, những khác của nhà họ Lâm cũng như , bất giác lẩm bẩm trong lòng.
Tại nhà họ Lâm hôm nay đều kỳ kỳ quái quái như ...
Bất đắc dĩ lắc đầu, cầm cuốc lên tiếp tục đào đất.
"Đường Đường..."
Lý Tú Lệ thấy con gái trở , ném cái cuốc xuống, chạy về phía Lâm Đường.
Bà nhỏ gầy, hình cao.
lúc chạy giống như một cơn gió , vài bước đến mặt Lâm Đường.
"... Đường Đường, ?" Đôi mắt Lý Tú Lệ chớp lấy một cái Lâm Đường, tim đập thình thịch.
Ngay cả hít thở cũng quên luôn.
TBC
Lâm Đường nước bùn và cả gương mặt phong sương của bà, trong lòng ê ẩm.
Cô ôm lấy cánh tay Lý, mặt đều là vẻ tươi .
"May mắn nhục mệnh!"
"Mẹ ơi, con đỗ !"
"Mẹ , đây là chứng nhận lương du của con.
Bên rõ ràng, con thành công nhân của xưởng dệt bông trong thành , nhà họ Lâm chúng công nhân ."
Nói xong, Lâm Đường móc chứng nhận lương du từ trong túi , đưa cho cô xem.
Lý Tú Lệ đưa tay lên, thấy tay dính đầy bùn.
Sợ dơ chứng nhận lương du của con gái , chi nên vội vàng rụt .
"Tốt , quá, con gái của trở thành công nhân, đây là chuyện , là chuyện ..."
Trong lúc chuyện, đôi mắt cũng đỏ lên, mặt mang theo nụ .