Sau khi ăn Tết xong, Cố Doanh Chu bất ngờ nhận một cuộc điện thoại từ nhà gọi đến, báo rằng trong nhà xảy chuyện.
Khi nhận tin tức , nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, tạm thời giao công việc trong nhà máy cho Kinh Vỹ, xách theo hành lý và tổ tông nhỏ đến chỗ của Lâm Đường.
Lâm Đường thấy vẻ mặt chút ngưng trọng của yêu, thì trong lòng khỏi giật thót một cái.
"Có chuyện gì ?"
Vẫn còn một thời gian khi tàu xuất phát, nên Cố Doanh Chu cũng quá vội vàng.
Anh kéo Lâm Đường xuống, giọng chút trầm thấp: "Trong nhà đa xảy chuyện, cần về Bắc Kinh ngay lập tức, chuyến ... Không thể đưa em cùng ."
Tình hình trong nhà rõ, Đường Đường còn bàn giao xong công việc của , nên chỉ thể đợi .
"Chuyện gì xảy ? Không chuẩn xong ?" Sắc mặt của Lâm Đường đổi.
Cố Doanh Chu xoa xoa mặt của cô, dịu dàng : "Không chuyện gì to tát cả, rằng ông nội của xảy chút chuyện, trở về xem một chút."
Anh ông nội nuôi nấng từ nhỏ đến lớn, vì tình cảm với ông nội cũng , lúc tin trong lòng cũng sốt ruột.
Lâm Đường thở phào nhẹ nhõm một .
Chỉ cần cái là .
Nghĩ đến công việc trong tay, cô mím môi : "Sao đột ngột như chứ!"
TBC
Thông tin bí mật của máy sợi cần cô chỉnh sửa , khác cũng giúp gì , chuyện khẩn cấp, cô thể bỏ lúc .
Ban đầu sắp xếp xong , đợi cô giải quyết xong chuyện sẽ cùng bạn học Tiểu Cố đến Bắc Kinh .
Cố Doanh Chu đôi môi đào của cô gái nhỏ bĩu , cúi hôn cô một cái.
Đợi đến khi thấy đôi mắt sáng ngời của cô, ánh mắt mới hiện lên nụ .
"Lần còn thể đợi đến , với cả mùa Bắc Kinh cũng chơi thoải mái, đợi khi nào mùa xuân hoa nở em thời gian thì sẽ dẫn em , đến lúc đó em chúng sẽ đến đó, ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1412.html.]
Giọng của ấm áp trầm thấp, dễ .
Trong lòng Lâm Đường khẽ thở dài : "Được , cũng còn cách nào khác."
Nói xong chút nỡ lên đùi của Cố Doanh Chu, hai tay ôm lấy cổ .
Trong lòng thầm nghĩ, nếu đàn ông dám đẩy cô thì cô sẽ c.ắ.n cho một phát.
Cố Doanh Chu cũng nỡ rời xa cô gái nhỏ của , siết c.h.ặ.t vòng tay, ôm cô lòng.
Gục đầu lên vai của Lâm Đường, dịu dàng dặn dò : "Em ở nhà nhớ tự chăm sóc cho bản , chú ý giữ ấm, ăn uống điều độ, chậm nhất một tháng sẽ về, đến lúc đó sẽ mang quà về cho em, em cái gì?"
"Em sách."
Cố Doanh Chu khẽ khi thấy câu trả lời .
như những gì nghĩ.
Âm thanh trầm thấp, l.ồ.ng n.g.ự.c chút rung động, khiến mê mẩn.
Lâm Đường nghiêng đầu sang một bên, c.ắ.n một miếng nhỏ cái cổ mảnh mai của đàn ông.
"Anh ."
Nói xong, cô thấy cái cổ trắng nõn tinh xảo lan tràn một chút hoa đào, ửng hồng nhanh ch.óng lan truyền đến bên tai.
Khuôn mặt lạnh lùng nháy mắt trở nên quyến rũ, giống như hoa hải đường nở tháng tư.
"Chu Chu, thật trai."
Lâm Đường dùng hai tay ôm lấy mặt của Cố Doanh Chu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt của , trong ánh mắt tràn đầy tình yêu.
Trái tim Cố Doanh Chu ngọt giống như rót mật.
Nhẹ nhàng nâng cằm trong lòng, cúi hôn lên môi cô.