Đôi môi của bà kìm mà run lên, giọng cũng chút run run.
Lâm Vệ Quốc khuôn mặt già nhiều của cha , lập tức đặt hành lý, quỳ xuống cúi đầu lạy hai vợ chồng già.
"Cha , con về . Con trai bất hiếu, khiến cha lo lắng nhiều năm như ."
Giọng cũng chút khàn khàn đến khó tin.
Lâm Phúc vội vàng chạy đến đỡ Lâm Vệ Quốc dậy, đôi mắt đỏ hoe, nhưng mặt toát lên sự tự hào.
"Chỉ cần con trở về là , con ở bên ngoài bảo vệ quốc gia, cha đều cảm thấy tự hào về con! Thằng cả, con lắm."
Đôi mắt của Lâm Vệ Quốc chút đỏ, dậy, giơ tay động tác kính lễ với trong nhà.
Giờ phút , ngay cả luôn gây chuyện thị phi như Quách Tú cũng cảm thấy kính nể .
Người chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc, lòng xa như thế nào mới thể bôi đen chứ?
Người luôn sợ con đói lạnh, Cao Bình bảo Lâm Phúc dẫn con trai nhà, còn bản thì bếp nấu sủi cảo cho nó ăn.
Giống như bản là ngoài trong gia đình , cho nên từ đầu đến cuối Khổ Oa đều vô cùng ngoan ngoãn, im lặng giống như trong suốt.
Ngoài mù thì ai thể thấy đứa trẻ lớn như chứ.
Lâm Phúc Khổ Oa một cái hỏi: "Vệ Quốc, đứa trẻ là?"
Lâm Vệ Quốc đưa tay xoa đầu của Khổ Oa trả lời: "Đây là đứa con trai mồ côi của đồng đội con."
Hai chữ mồ côi rõ tất cả những điều .
Khổ Oa phận của bản sẽ , hai tay thằng bé lo lắng đan c.h.ặ.t , im chờ đợi sự 'phán xét' của .
Khi thấy bản gọi là ông nội đang về phía , thằng bé theo phản xạ nở một nụ tươi.
Lâm Phúc ý nghĩ của con trai lớn nhà là gì, cũng dám hỏi những lời mặt đứa trẻ, vì : "Mẹ con nấu sủi cảo , hai đứa ăn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1409.html.]
Lâm Vệ Quốc gật đầu, bảo Khổ Oa chào hỏi : "Đây đều là của chú, cũng sẽ là nhà của con, mau chào nào."
Nghe những lời , Lâm Phúc cũng suy nghĩ trong lòng của con trai , ông khẽ cau mày.
Chuyện ...
Khổ Oa chút lo lắng lên phía một bước : "Ông nội, chú, , chị... Cháu tên là Khổ Oa, , , Khổ Oa là tên của cháu, bây giờ tên gọi ở nhà của cháu là Bình An, tên khai sinh là Dư Thù."
Khổ Oa, Bình An, Dư Thù?
Ánh mắt Lâm Đường lóe khi thấy ba cái tên chút quen thuộc .
Nó giống hệt tên của bậc thầy dịch thuật mà cô ở tương lai.
Trong lòng chút tò mò, Lâm Đường đến bên cạnh Lâm Vệ Quốc, nhỏ giọng hỏi: "Anh Vệ Quốc, cha của đứa trẻ tên là gì?"
Lâm Vệ Quốc cũng ngạc nhiên khi em họ hỏi câu hỏi , nhưng cũng ý giấu giếm : "Dư Căn."
Tất cả đều đúng hết!
Từng dùng tên gọi , tên gọi ở nhà và tên thật, còn cả tên của cha...
Thật sự là bậc thầy dịch thuật mất sớm mà cô .
Nhịp tim của Lâm Đường đang đập dữ dội.
TBC
Theo lịch sử ghi , Dư Căn là dịch giả giỏi nhất khi thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, trong cả cuộc của ông, ông dịch gần hơn 100 tác phẩm, các tác phẩm dịch liên quan đến nhiều các lĩnh vực.
Điều đáng tiếc duy nhất là dịch giả Dư Thù do từ nhỏ một trải qua cuộc sống khó khăn, cơ thể để nhiều bệnh cũ, đầy 40 tuổi mất, là điều tiếc nuối lớn nhất của những ở thế hệ .
Lâm Đường từng các tác phẩm dịch thuật của dịch giả Dư Thù, những từ ngữ dịch vô cùng chính xác, coi là từ ngữ dịch kinh điển trong nhiều năm.
Vị dịch giả nổi tiếng đó đang mặt cô, bản cô xuyên thời gian và gian gặp , thật sự là một điều vô cùng tuyệt vời.