Lâm Đường phát hiện mấy ngày gặp, bạn lớn lên từ nhỏ của chút gầy, quan tâm hỏi: "Sao gầy như một con khỉ như hả?"
Nụ tươi rói mặt Đường Giai Thụy ngày lập tức đông cứng .
"..."
Gầy như một con khỉ?!
Vẻ mặt chút vặn vẹo, Đường Giai Thụy nghiến răng nghiến lợi : "Lâm Tiểu Đường, thật chuyện !!"
Lâm Đường haha : "Cảm ơn lời khen của , chồng sắp cưới của tớ cũng cảm thấy như đấy."
TBC
Cố Doanh Chu cố nén , ánh mắt về phía Đường Giai Thụy chút đồng tình.
Nhiều lúc Đường Đường chuyện thật sự khiến nên đáp như thế nào.
Anh gật đầu,"Ừm."
Lâm Đường chút kiêu ngạo, bên cạnh Cố Doanh Chu vô cùng ngọt ngào.
Trong lòng Đường Giai Thụy cảm thấy chút chua xót, nhưng biểu cảm mặt chút đổi.
Lâm Tiểu Đường, như cả đời nhé.
Sau khi trêu đùa vài câu, Lâm Đường nghiêm túc về phía Đường Giai Thụy : "Tết nhất , ăn nhiều một chút, nhà chắc đến mức ăn đủ no đấy chứ?"
Trong lòng Đường Giai Thụy chút vui vẻ, nhưng mặt tỏ tức giận : "... Biết , còn lo nhiều như , tự lo cho bản , chú lùn nhỏ."
Ba chữ cuối cùng thể coi như đ.â.m trúng thùng t.h.u.ố.c nổ, ánh mắt Lâm Đường như ánh d.a.o lạnh lẽo d.a.o b.ắ.n về phía .
Còn đợi cô kịp gì thì Đường Giai Thụy xoay chạy mất.
"Hai cứ dạo từ từ, về đây, tạm biệt."
Lâm Đường tức giận , chút vô ngữ : "Chạy trốn nhanh đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1407.html.]
Chú lùn nhỏ? Hừ, mối thù cô sẽ nhớ kỹ.
Ánh mắt của Cố Doanh Chu càng sâu thẳm hơn, giống như tùy tiện hỏi một câu.
"... Nếu như gặp thì yêu của em sẽ trông như thế nào?"
Lâm Đường chút sững sờ, khi im lặng suy nghĩ một chút mới : "Đây chỉ là một giả thiết cho nên em cũng nghĩ , nhưng thực tế là hai chúng ở bên , đúng ?"
Vừa , hai dắt tay dạo.
"Đời , em sẽ chỉ là của một , và cũng sẽ chỉ là của một em."
Người đến tương lai như Lâm Đường chỉ bản thích đồng chí Cố Doanh Chu.
Còn quá khứ... thì cô .
Sau khi Cố Doanh Chu thấy lời của vợ sắp cưới thì nụ trong ánh mắt càng sâu hơn
"Em cũng đúng."
Các giả thiết đều là những thứ thật, nhưng đang nắm tay mới là thật.
"Người gì mà kỳ lạ." Lâm Đường lẩm bẩm , tiếp tục dắt yêu về phía cổng thôn.
Đêm hôm qua trời mới đổ tuyết, mái hiên của nhà nào nhà nấy đều phủ một màu trắng tinh, những tán cây ở cửa thôn cũng đọng nhiều viên tuyết tròn tròn, con đường phủ đầy tuyết kéo dài về phía xa.
Cuối con đường bóng dáng của một đang bước nhanh về phía .
Lâm Đường từ xa theo bóng đang dần dần tới gần đó.
Đó là một bóng dáng màu xanh lục.
Người đàn ông cao lớn mặc một quân phục màu xanh lá cây, lưng mang theo hành lý, hai cánh tay phồng lên, như thể đang ôm một thứ gì đó.