Lâm Thanh Mộc thấy cuộc chuyện của hai họ thì chút đắc ý vì bản cùng lớn lên với em gái, vô kỷ niệm độc nhất vô nhị mà Cố Doanh Chu bao giờ thể với em gái, : "Em gái từ lớn đến bé đều là đứa bé ngoan ngoãn, cũng bao giờ đòi thứ thứ , vì tiền mừng tuổi của con bé đều do nó tự cầm, tiền của cũng là do con bé cất hộ."
Lúc đó khi vẫn còn là một đứa trẻ, chỉ đồng ý đưa tiền cho Đường Đường cầm, nhất định chịu đưa cho .
Lâm Đường cũng nhớ cảnh tượng , bảo các trai giao nộp tiền mừng tuổi, cả và hai đều ngoan ngoãn giao tiền, chỉ ba là lóc nhất quyết đút tiền trong túi của cô.
Cô khẽ bật : "Anh ba lúc đó thật sự hài."
Trên mặt của đàn ông sắp cao 1 mét 8 như Lâm Thanh Mộc hiện lên sự đáng thương, giọng điệu tủi : "Đường Đường... ! Để cho chút mặt mũi ."
TBC
Người em rể khiến thích vẫn còn đang ở bên cạnh đấy.
Lâm Đường vươn tay che miệng : Được , em để thể diện cho , em gì nữa."
Cuối cùng nhờ một ánh mắt của Lý Tú Lệ, Lâm Phỉ Nhi vẫn giữ tiền mừng tuổi của .
Tranh thủ lúc Chu Mai Lý Tú Lệ trừng dám động đậy, Lâm Phỉ lập tức đẩy tay nó , hai chân chạy nhanh khỏi phòng như ch.ó đuổi.
Chứ Mai đuổi theo nhưng thấy ánh mắt vui của chồng thì lập tức yên dám nhúc nhích nữa.
Trong lòng chỉ thể âm thầm nghiến răng nghiến lợi cứ để đấy , khi về nhà tính tiếp.
Dù thì trong đại đội cũng quán bán đồ ăn vặt.
Mặc dù trong đại đội quán bán đồ ăn vặt nào nhưng nghĩa là bán hàng rong đến giao bán.
Tiêu tiền gì khó.
Nếu tiêu thì lập tức thể tiêu luôn.
Trong nhà nhiều nên khí chút bí bách, Lâm Đường và Cố Doanh Chu lập tức rời khỏi nhà tổ, loanh quanh trong đại đội.
Không khí của đại đội hôm nay còn náo nhiệt hơn hôm qua.
Ngày đầu của năm mới tục lệ quét dọn nhà cửa, cửa của từng nhà đều đầy những dây pháo, mặt đất phỉ một lớp dày đặc mảnh vụn của xác pháo đốt.
Một mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g nồng nặc sặc trong mũi, mấy đứa trẻ xổm mặt đất đào bới, tìm quả pháo nổ hết để tự đốt lửa.
Có nhiều cùng tìm nên Tiểu Hoa tìm cả buổi mới tìm một quả pháo nổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1406.html.]
Cô bé thấy Lâm Đường, lập tức lóc cóc chạy tới.
"Chị Đường Đường, cho chị cái , ?" Cô bé giơ tay .
Lâm Đường lắc đầu, "Không , em cầm chơi ."
Vẻ mặt của Tiểu Hoa chút buồn bã : "... Vâng ạ."
Có vẻ như chị Đường Đường thích quả pháo .
Lâm Đường xoa đầu cô gái nhỏ, dịu dàng : "Em mau chơi ."
Tiểu Hoa xóa đầu thì cảm thấy vui vẻ giống như một con chuột nhỏ mới ăn trộm gạo.
"Vâng ạ, em chơi đây."
Nói xong, con bé liền đầu chạy về phía những đứa trẻ khác.
Lâm Đường vẫy tay chào mấy đứa trẻ, đó tiếp tục về phía .
"Em lạnh ?" Cố Doanh Chu cảm giác gió thổi qua, lập tức đầu hỏi Lâm Đường.
Lâm Đường quấn khăn quàng cổ, lắc đầu : "Em lạnh, lạnh , nếu thấy lạnh thì chúng về ?"
"... Anh cũng lạnh."
Lúc hai đang chuyện thì thấy Đường Giai Thụy đang ở cách đó xa.
Lâm Đường đầu thì thấy , lập tức giơ tay lên vẫy chào.
"Đường Tiểu Thụy, năm mới vui vẻ!"
Khuôn mặt trai của Đường Giai Thụy khẽ nở nụ , gật đầu : "Chúc hai năm mới vui vẻ."
Cũng bỏ qua Cố Doanh Chu.
Cố Doanh Chu cũng vô cùng lịch sự gật đầu : "Chúc mừng năm mới."