Đêm nay, đèn đường của đại đội đều bật sáng, chiếu rọi lên những chiếc Đèn l.ồ.ng đỏ treo cửa mỗi hộ gia đình, vô cùng rực rỡ.
Nhiệt độ ban đêm lạnh, bởi vì nhiều náo nhiệt nên cảm giác khí cũng ấm hơn.
Nhìn thấy Lâm Đường và Cố Doanh Chu khỏi phòng, Lâm Chí Thành hào phóng chia sẻ: "Cô nhỏ, dượng nhỏ, hai đốt loại pháo nào? Rất vui."
Tiểu Phỉ Nhi thấy dượng nhỏ trai thì thèm nổ pháo, chạy về phía , vươn tay, chớp chớp mắt tỏ ý ôm một cái : "Dượng nhỏ..."
Giọng nhẹ nhàng mềm mại, dáng vẻ vô cùng ngoan ngoãn.
Lâm Đường thấy đôi mắt sáng lấp lánh của con bé thì khoé miệng chút co giật.
Xoa đầu Tiểu Phỉ Nhi.
"Mới tí tuổi đầu mê trai như , đây?"
Nhớ đến dáng vẻ thiểu năng trí tuệ của chị họ Thải Hà, chỉ vì một gương mặt chút trai mà tự nguyện đ.â.m đầu tường , vẻ mặt của cô lập tức hiện một mặt một ông già hàng tàu điện ngầm chạy qua mặt.
Nếu là tiểu Phỉ Nhi bắt chước thì bây giờ?
Nếu ... Đánh gãy chân con bé?
Lâm Phỉ cô nhỏ của nó đang nghĩ đến chuyện nguy hiểm gì, chỉ cảm thấy cả chút lạnh, tưởng là do gió thổi, lập tức chui trong lòng của Lâm Đường.
"Cô nhỏ, hoa si là hoa gì? Hoa ăn, ăn hoa, hoa như , cô ăn hoa?"
Lâm Đường nhéo mũi của tiểu Phỉ Nhi : "Sao con nhiều câu hỏi như ?"
Khuôn mặt của cô bé phồng lên, giống một chú cá nóc nhỏ.
Lâm Đường cố ý sầm mặt : "Dượng nhỏ của con là yêu của cô, đừng lúc nào cũng dính lấy dượng, thấy cô ?!"
Ánh mắt Cố Doanh Chu yêu thương cô gái nhỏ hành động ấu trĩ trêu chọc cô cháu gái nhỏ.
Nếu trong nhà thêm một cô công chúa nhỏ thì sợ là bản sẽ hai cô công chúa nhỏ .
Lâm Phỉ về phía dượng nhỏ, phát hiện dượng nhỏ của cô bé thèm liếc mắt nó một cái.
"Haiz!"
Nó thở ngắn than dài : "Vâng ạ."
Lâm Đường thấy dáng vẻ bất đắc dĩ của con bé thì chút tò mò hỏi: "Sao cô cảm thấy con chút miễn cưỡng nhỉ?!"
Lâm Phỉ tỏ vẻ chuyện dài mà vẫy tay hiệu với cô, ý bảo cô đưa tai gần đây.
Lâm Đường phối hợp đưa lỗ tai đến gần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1401.html.]
"Con mới học một từ mới." Tiểu Phỉ Nhi thì thầm .
"Từ mới gì?"
"Gần đèn thì sáng gần mực thì đen."
Lâm Đường càng thêm tò mò : "Câu thì ?"
Lâm Phỉ c.ắ.n ngón tay : "Anh của con ý nghĩa của những câu là nếu con chơi cùng đen thì sẽ thành da đen, còn nếu chơi cùng trắng thì sẽ biến thành da trắng..."
Vẻ mặt cô bé nghiêm túc phân tích.
"Vì con nghĩ nếu chơi cùng thì con cũng sẽ trở nên xinh !"
Lâm Đường: "..."
"Phì!" Lâm Đường nhịn thành tiếng.
Hóa là như .
Chẳng trách lúc nào cô cũng thấy tiểu Phỉ Nhi chạy đến bên của Cố Doanh Chu.
Buồn c.h.ế.t cô !
Cố Doanh Chu cũng thấy, vẻ mặt lạnh lùng và bình tĩnh của suýt chút nữa thì tan thành từng mảnh. ... Chất lượng giáo d.ụ.c vẫn tiếp tục tiến hành.
Lâm Đường cũng ý kiến tương tự, cô nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Tiểu Phỉ Nhi : "Hoá gần đèn thì sáng, gần mực thì đen nghĩa như , con khiến cô học thêm nhiều, con quả thật là một thần đồng."
Lâm Phỉ thật sự nghĩ cô nhỏ đang khen , tự hào nâng cằm lên.
"Thông minh giống cô nhỏ, thông minh thứ hai trong nhà."
Lâm Chí Thành nghệ câu của em gái thì thèm đốt pháo nữa, chằm chằm Tiểu Phỉ Nhi.
Hừm, mới là thông minh thứ hai trong nhà.
Cô nhỏ cũng từ !
sợ Tết nhất em gái , thằng bé cũng gì, dáng vẻ tất cả đều say chỉ nó là tỉnh táo.
Lâm Đường giọng điệu khoe khoang của Tiểu Lâm Phỉ, trong lòng càng thêm cảm thấy chất lượng giáo d.ụ.c quan trọng.
TBC
Đặt cháu gái nhỏ xuống, vẫy tay : "Đi chơi , b.ắ.n pháo của con ."
Cô yên lặng một chút.
Thấy trai và em trai ngoài chơi, Lâm Phỉ vội vàng chạy theo .