Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1394

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:31:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Đường nắm c.h.ặ.t t.a.y đ.ấ.m cho một cái : "Em ấm là ấm."

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ lên vì tức giận, đôi mặt ướt át sáng ngời, đôi môi căng mọng, thật khiến phạm tội.

"Được, , em no ấm thì nó ấm." Cố Doanh Chu véo nhẹ khuôn mặt của cô gái nhỏ, cảm xúc mềm mại trơn nhẵn còn vương ngón tay , khiến véo thêm mấy nữa.

Lâm Đường suy nghĩ 'lòng lang sói' trong đầu đàn ông .

Cô cởi áo khoác , treo lên giá áo.

Sau đó Cố Doanh Chu lấy những thứ khác, bên trong còn một chiếc áo khoác kích cỡ tiêu chuẩn và mấy cuộn len.

"Anh còn trả lời câu hỏi của em , lấy cái áo khoác quân đội đó tặng cho em ? Ai giúp sửa?" Lâm Đường chạy theo hỏi.

Cố Doanh Chu hỏi đến cùng thì chút bất đắc dĩ : "Anh nhờ quen sửa giúp, em quen, sẽ giới thiệu cho em."

Thực tìm bạn của , kích cỡ của cô, nhờ đặc biệt một cái áo như .

Anh sợ Đường Đường sẽ suy nghĩ lung tung nên mới .

Lâm Đường tin, ngón tay nắm lấy những cuộn len hỏi: "Vậy sợi len thì , em dệt khăn quàng cổ cho ?"

Cố Doanh Chu vốn định đưa cho vợ mấy cuộn len , thấy lời của cô gái nhỏ thì hai mắt lập tức lóe lên : "Em dệt?"

Còn đợi Lâm Đường trả lời, nghiêm túc Lâm Đường : "Nếu phiền thì em thể dệt cho một cái khăn , ông Cố ông , , bà Cố?"

Hai chữ 'bà Cố' gọi bằng một giọng trầm thấp vô cùng ngọt.

Trong đầu của Lâm Đường giống như nổ pháo hoa, ánh sáng rực rỡ muôn màu, khóe miệng khỏi nhếch lên.

"... Nếu , thì ."

từng là một đứa bé mồ côi sống một ở nơi xa lạ, vì một chút về tất cả các loại thủ công.

Cố Doanh Chu thấy tai của cô gái nhỏ đỏ bừng, trong mắt lóe lên ánh sáng.

Giống như nắm bắt điểm mấu chốt của vấn đề.

"... Vậy cảm ơn bà Cố nhé."

Hai tai Lâm Đường ửng đỏ hơn một chút, cô trở chỗ của , uống một hớp .

Sau khi bình tĩnh thì trừng mắt liếc Cố Doanh Chu một cái.

"Anh học những lời , cũng thấy buồn nôn!"

Bây giờ vẫn còn xuất hiện Marysue .

Cố Doanh Chu , kỳ quái : "Buồn nôn gì chứ, ở nhà của cũng thể thoải mái thích gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1394.html.]

"..."

Anh vui vẻ là .

Lâm Đường dứt khoát lấy bình tĩnh, dựa lưng ghế, khoanh chân, ăn hạt dẻ uống , cực kỳ hưởng thụ.

Mùa đông mà hai thứ thì quá là tuyệt vời.

Cố Doanh Chu xuống bên cạnh cô, di chuyển hạt dẻ đến mặt , bóc vỏ cho cô gái nhỏ.

Bóc một hạt, bón một hạt, coi cô như tổ tiên cung phụng.

Lâm Đường cảm thấy hạt dẻ vốn thơm ngọt nay càng ngon hơn.

Cô lấy một hạt cho trong miệng của đàn ông.

"Đừng chỉ lo bóc cho em, cũng ăn , nhiều."

Cố Doanh Chu chậm rãi nhai nuốt, : "Thật thơm."

Hương vị còn ngon hơn nhiều.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt trai của Cố Doanh Chu thoáng hiện lên sự mong đợi.

Lâm Đường nắm lấy tay của đàn ông.

Tay thì lấy một nắm hạt dẻ, nhét trong tay .

"Muốn ăn thì tự mà bóc."

Như sẽ nhanh hơn.

Cố Doanh Chu chút sững sờ: "..."

Không nên qua ?

Nhìn cô gái nhỏ bên cạnh đang ăn vô cùng vui vẻ, trong mắt lập tức hiện lên vẻ bất đắc dĩ.

TBC

Được .

Muốn ăn tự , phấn đấu vượt qua khó khăn.

Lâm Đường thích ăn đồ ngọt lắm, nhưng cô chút thích món hạt dẻ .

Thỉnh thoảng ăn một cái, mùi thơm thoảng qua trong miệng, thú vị.

Trong căn phòng ấm áp, cô chợt nhớ đến cả Lâm Thanh Sơn đang tham gia đại khen thưởng ở tỉnh vẫn về.

"... Cũng khi nào cả của em mới về, bên ngoài tuyết rơi dày như , em lo rằng đường về nhà của họ thuận lợi." Lâm Đường lo lắng .

 

Loading...