Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, nhưng cô đang chăm chú đài nên thấy.
Người gõ cửa thấy bên trong đợi một lúc cũng thấy ngoài thì dừng một chút, nắm lấy đầu tường trèo bên trong.
"Đường Đường." Giọng trầm thấp của đàn ông vang lên.
Lúc Lâm Đường mới thấy , kéo lê chiếc dép bông cô cho, mở cửa.
"Chu Chu, giờ đến đây, tuyết rơi nhiều như , lạnh ..."
Vừa , cô phủi tuyết giúp chồng sắp cưới.
Cố Doanh Chu lùi một bước để tránh cho cô nhiễm lạnh của , cau mày : "Để tự , em , sẽ ."
Lâm Đường cũng miễn cưỡng, xoay về phòng, rót một cốc nước táo đỏ mật ong nóng hổi.
Chiếc radio vẫn đang kể chuyện, nồi niêu bếp bốc khói nghi ngút, những ô cửa sổ giăng đầy sương trắng, trong và ngoài phòng giống như là hai mùa khác .
"Than đủ dùng ?" Cố Doanh Chu hơ lửa hỏi.
Lâm Đường hờn dỗi liếc một cái, khuôn mặt nở nụ quyến rũ : "Anh cho giao đến đây nhiều như , thể đủ chứ, chỗ thì , đủ ?"
"Chỗ cũng đủ."
Lâm Đường chỉ chiếc cốc : "Anh uống cái , táo đỏ mật ong, nhất định sẽ thích.
Người đàn ông thích ăn đồ ngọt thật sự dễ thương.
Sở thích thích đồ ngọt của Cố Doanh Chu lộ từ lâu , vì cũng thèm giấu nữa.
Anh cầm chiếc cốc lên uống một cạn sạch, đôi mắt đen sâu thẳm như bầu trời đêm bao la lóe lên tia sáng, trong mắt tràn đầy ý giống như nụ tuyết đầu mùa, dung mạo ưu nhã.
"... Thật ngon."
Trong lòng Lâm Đường kiêu ngạo.
Đó là đương nhiên, táo đỏ và mật ong đều là thứ của hệ thống, thể ngon .
"Tuyết rơi dày như còn đến đây? Không sợ trời lạnh ." Cô hỏi.
Thời tiết như , cô ngay cả cửa phòng cũng chứ.
Đi vệ sinh chính là một cực hình đối với cô.
Đặc biệt là nhà vệ sinh còn gió lùa , mỗi vệ sinh là m.ô.n.g lạnh buốt, quả thật khổ quá.
Vừa , cô rướn về phía , chọc cục than trong lò, để ngọn lửa cháy mạnh thêm chút nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1392.html.]
Khiến cho những sợi tóc cô suýt thì đốt trụi.
Cố Doanh Chu thấy thì nhanh tay nhanh mắt cứu ớt nửa đoạn tóc đen của Lâm Đường.
"Em cẩn thận một chút." Trong giọng toát lên sự lo lắng căng thẳng.
Lâm Đường cũng dọa sợ, sự lo lắng trong giọng điệu của đàn ông, khóe miệng cô nở nụ ngọt ngào.
"... Em ."
Cố Doanh Chu cúi , dùng kiểu ôm công chúa, ôm cô đặt ở giường.
Lâm Đường: "..."
Chớp mắt, cô vỗ bả vai của chồng sắp cưới : "... Anh chuyện đó ?"
Cố Doanh Chu suýt chút nữa thì trượt chân "!!!" Cái từ ngữ sài lang hổ báo gì .
Không nghĩ.
Ít nhất là lúc .
Anh giơ ngón tay lên, b.úng trán của cô gái nhỏ một cái, tức giận : "Em đang lung tung gì ?"
Nói xong, , dùng que gắp than chọc bếp, ngọn lửa đỏ rực, vài ngọn lửa lóe lên vụt tắt.
Thân hình của đàn ông thon dài, lưng luôn luôn thẳng tắp, khuôn mặt thanh thoát cô cùng rõ ràng, áo len màu xám đen quấn quanh eo , ánh lửa phản chiếu khuôn mặt của , trông cực kì.
"Sau lúc cời lửa, lửa bùng lên nguy hiểm." Sau khi Cố Doanh Chu xong, chút lo lắng dặn dò.
Lâm Đường ở mép giường, hai chân buông thõng xuống, b.í.m tóc rủ n.g.ự.c đung đưa, qua trông lười biếng nhàn nhã.
"Em ." Cô luôn là chịu lắng lời của .
Khóe miệng Cố Doanh Chu khẽ nhếch lên, hài lòng gật đầu.
Thấy cô đến bên , nhẹ giọng hỏi: "Em đến đây sưởi ấm ?"
Lâm Đường trừng mắt : "Làm bắt đầu kết thúc chứ, em chuyển đến đây thì nên chuyển về bên đó như , cảm ơn."
Vừa , ánh mắt cô liếc đôi dép bên cạnh bếp.
TBC
Cố Doanh Chu ngẩn , đó bất đắc dĩ xoa lông mày : "... Xin ."
Nói xong, cam chịu đến bế cô về chỗ cũ.