Khổ Oa sững sờ, ngón tay vô thức xoa bóp cái bánh bao thịt tay, thật mềm.
Thằng bé nuốt nước miếng ừng ực, trả bánh bao thịt cho Lâm Vệ Quốc.
"Cái quá quý giá, cháu thể nhận , chú ơi, chú ăn , cháu ăn bánh tổ đen của cháu là , cháu ăn nhiều, ăn mấy miếng là no ."
Vừa , trả bánh bao thịt cho .
Thằng bé cầm lấy bánh tổ đen sức c.ắ.n một miếng.
Nhai từ từ, đôi mắt trong veo tràn đầy sự thỏa mãn.
Trong lòng của Lâm Vệ Quốc chút chua xót, giật lấy miếng bánh tay Khổ Oa, đó nhét cái bánh bao thịt trắng mềm tay nó.
"Ăn cái , ngoan!"
Khổ Oa khuôn mặt lạnh lùng của , cũng bướng bỉnh, ngoan ngoãn ăn chiếc bánh bao thịt trắng mềm.
Cắn một miếng, bánh bao thơm mềm, hai mắt của đứa trẻ sáng lên.
TBC
"Ngon lắm ạ, cảm ơn chú."
Nói xong, nó tiếp tục ngấu nghiến ăn.
Ăn một phần ba, thì ép bản dừng .
Lâm Vệ Quốc kinh ngạc hỏi: "Sao cháu ăn tiếp ?"
Khổ Oa cất cái bánh bao , xoa xoa cái bụng còn khó chịu, nhỏ: "Cháu ăn no , còn cháu để đấy ăn , ngày mai nấu ít rau rừng ăn cùng với bánh bao thịt..."
Trong lòng Lâm Vệ Quốc xuất hiện một cảm giác đè nén khó tả, vươn tay xoa đầu của Khổ Oa.
"Muốn ăn thì cứ ăn , ngày mai cái mới."
Sau khi cuộc sống trong nhà lên, mỗi tháng chỉ gửi về một nửa tiền trợ cấp, trong tay vẫn tiết kiệm một ít.
Khổ Oa lắc đầu : "Không cần ạ, cháu thể lợi dụng lòng của chú ."
Cha nó là một lính lấy một cây kim của nhân dân, nó cũng học theo cha của .
Hmm - Chiếc bánh bao nó ăn hôm nay, đợi nó kiếm tiền sẽ trả cho chú .
Lâm Vệ Quốc suy nghĩ trong lòng của Khổ Oa, vẻ mặt kiên quyết của thằng bé, trong lòng âm thầm cảm thán rằng đứa trẻ hổ là con của Dư Căn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1391.html.]
Quả thực !
Ban đêm nhà tranh quả thực lạnh đến mức cách nào ở , Lâm Vệ Quốc lấy 5 xu để dân làng cho thuê một căn phòng, dắt theo Khổ Oa tạm thời ở đây một đêm.
Không ngừng nghỉ cả chặng đường dài để đến đây, Lâm Vệ Quốc cũng mệt, sớm nhịn .
Kể từ khi ký ức Khổ Oa sợ mùa đông , đêm nay Lâm Vệ Quốc đến, khiến thằng bé cảm nhận sự ấm áp của mùa đông, từ bàn tay đến lòng bàn chân đều vô cùng ấm áp, thật sự thoải mái.
Thằng bé ở giường, trong phòng tiếng hít thở khiến nó cảm thấy yên tâm, khỏi vui vẻ nhếch miệng lên.
Lâm Vệ Quốc nhẹ nhàng : "Có chuyện gì thì để ngày mai hẵng , mau ngủ ."
Khuôn mặt nhỏ đang cọ cọ chăn của Khổ Oa cứng đờ : "... Vâng ạ."
Nói xong, nhắm mắt .
Sau khi giường đất đốt lên, trong chăn cảm thấy ấm, chỉ chốc lát thằng bé thoải mái ngủ .
Sau khi đứa trẻ chìm giấc ngủ, Lâm Vệ Quốc liếc nó một cái, thở dài.
Ngày mai nó đến chỗ lực lượng vũ trang, tiền an ủi của Dư Căn thể để cho phụ nữ nhẫn tâm đó .
Về phần Khổ Oa, suy xét cẩn thận.
-
Chớp mắt đến tháng một, thời tiết càng ngày càng lạnh hơn.
Mặt đất phủ đầy những lớp tuyết dày, ngoài những chuyện bắt buộc ngoài thì Lâm Đường rúc ở trong nhà khỏi cửa.
Biết vợ sắp cưới sợ lạnh, Cố Doanh Chu lắp đặt một chiếc bếp ở trong phòng và chuẩn nhiều than.
Khi đốt lửa lên, căn nhà sẽ vô cùng ấm áp.
Trong sân nhiều củi đốt, thỉnh thoảng gặp thời tiết , thằng bé giao củi sẽ thường xuyên giao củi đến.
Lâm Đường đốt lửa cho giường đất, co ro ở bên cạnh bếp lò đài, trong tay bóc hạt dẻ ăn.
Bên cạnh còn để một cốc táo đỏ mật ong.
Ngoài cửa sổ tuyết đang rơi, mái hiên, cây cối phủ một lớp tuyết dày, nhưng bên trong ngôi nhà vẫn ấm áp như mùa xuân.
Lâm Đường ném một viên hạt dẻ miệng, ngọt mềm, vô cùng thích ý.