Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 1375

Cập nhật lúc: 2026-02-23 14:31:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lăng Lôi hoảng sợ gật đầu, điều chỉnh đàn ông thẳng , vỗ vai của .

"Văn Xương, dậy !"

Vừa vỗ hết nhịp đến nhịp khác.

Hô hấp của đàn ông mặt đất chút yếu ớt, đáp .

Đầu óc của Lăng Lôi trở nên trống rỗng, cơ thể cô bắt đầu run lên.

Hai em Văn Cảnh và Văn Tuyết đều nín thở, hai mắt đỏ hoe, trong lòng thầm cầu xin ông trời đừng bắt cha của chúng .

Lăng Lôi và Văn Tuyết chạy quá nhanh, đến một khúc cua thì khiến thấy họ .

lúc ở đó hai bên trái một con đường, Lâm Đường mất một lúc lâu mới đuổi đến nơi.

Nhìn thấy sự hỗn loạn trong ngôi nhà, cô vội vàng chạy đến, xổm xuống.

Chạm tay động mạch cổ của đàn ông, thứ vẫn bình thường.

"Chị thử ấn huyệt Nhân trung !"

Lăng Lôi sững sờ một chút, đó mới phản ứng , bắt đầu bấm huyệt Nhân trung của Văn Xương.

đang trong trạng thái lo âu nên lực của cánh tay cũng dùng hết sức, huyệt nhân trung của đàn ông cũng ấn tróc da.

"Hừm ——"

Một lúc , trong miệng Văn Xương đang đất khẽ hừ một cái, đó từ từ tỉnh .

Trái tim của Lăng Lôi cuối cùng cũng bình tĩnh trở , cô vỗ nhẹ mặt của Văn Xương.

"Văn Xương, dậy , mở mắt em ."

Hai em Văn Cảnh và Văn Tuyết cũng giọng của Văn Xương, trong ánh mắt tràn đầy hy vọng, vội vàng nhào đến.

"Cha ơi!" Giọng của Văn Tuyết run run : "Cha tỉnh , đừng bọn con sợ... Hu hu..."

Vừa nức nở.

Trong giọng còn kìm nén cảm xúc sợ hãi, khiến thấy đau lòng.

Hai mắt của Văn Cảnh đỏ hoe, c.ắ.n c.h.ặ.t răng, nắm lấy bàn tay của cha , cả đều cứng ngắc .

Văn Xương mở mắt , ánh mắt chút đờ đẫn, nhưng trong vô thức tìm kiếm Lăng Lôi đang ở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-1375.html.]

"Ai véo huyệt nhân trung của , xót quá!"

Nghe giọng nam khàn khàn truyền đến, khiến cho nước mắt của Lăng Lôi rơi xuống.

bệt xuống đất, lấy tay che đôi mắt, bả vai khẽ rung lên.

Không ...

Không .

Văn Xương chống tay dậy, vươn tay an ủi vợ nhưng nên gì, nắm c.h.ặ.t t.a.y , trong lòng cảm thấy đau khổ vô cùng.

Cảm xúc của Lăng Lôi sụp đổ nhanh mà khôi phục cũng nhanh.

TBC

Biết Lâm Đường đang ở đây, cô đầu về phía các con : "A Cảnh, Tiểu Tuyết, chỗ , hai đứa rót một cốc nước cho đồng chí Lâm."

Văn Cảnh và Văn Tuyết thấy sắc mặt của cha sức sống hơn thì gật đầu, dậy rót nước.

Văn Xương dịu dàng vỗ vai an ủi vợ .

Sau đó sang về phía Lâm Đường, nở nụ gượng : "Xin , sức khỏe của , đầu tiên gặp xảy chuyện như ."

Lâm Đường lắc đầu, hiểu chuyện : "Không , ai như cả."

Kiều Thành kể về chuyện của đồng chí Văn Xương .

Anh từng là một nhà nghiên cứu giỏi, nhưng trong quá trình việc hít chất độc hại khiến phổi tổn thương, liệt giường nhiều năm.

'Những vì xã hội thắp sáng con đường, để cho c.h.ế.t cóng trong gió lạnh và băng tuyết. '

Những vượt qua nhiều khó khăn, cống hiến cả m.á.u và tuổi trẻ của cho đất nước, đang thắp sáng con đường cho chứ.

Cô từ tận đáy lòng tôn trọng những như .

Nếu thì cũng sẽ chạy theo đến tận đây.

Lăng Lôi lau mặt, giảm bớt cảm xúc, ánh mắt Lâm Đường tràn đầy sự ơn : "Đường Đường, cảm ơn em nhé, nếu nhờ em, chị còn trong nhà sẽ loạn thành như thế nào nữa..."

Quan tâm quá dễ ảnh hưởng đến cảm xúc, cho dù bình thường bĩnh tĩnh đến cũng khó thể tỉnh táo khi thấy quan tâm xảy chuyện.

Vừa quá hoảng sợ, đầu óc cũng trở nên trống rỗng.

Lâm Đường xua tay : "Không , chỉ cần chị đừng trách em mời tự đến là ."

Cô chạy theo , lặng lẽ chạy đến nhà họ, đây thực sự là hành vi lịch sự chút nào.

 

Loading...