Trọng Sinh Niên Đại: Vợ Nhỏ Hung Dữ Được Cưng - Chương 137

Cập nhật lúc: 2026-01-08 14:21:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh tìm tới chợ đen gần một tuần lễ, cũng từ bỏ . Chẳng qua, nghĩ đến đứa con trai trong nhà đang bệnh nặng chỉ ăn một bát mì thì thể tới.

Người lớn thì thể ăn cho qua ngày , nhưng đứa nhỏ mới chỉ vài tuổi, bệnh nên cái gì cũng ăn nổi mà chỉ ăn vài miếng mì sợi trắng. Anh thật sự thỏa mãn con trai .

Lâm Đường vạch tấm vải thô đang che cái sọt lớn, đáp: "Có."

Người đàn ông kinh ngạc, lập tức mở to hai mắt : "Thực sự ư?"

Nhanh ch.óng cúi đầu xuống thử, trong sọt còn là mì sợi trắng bóng !!

Ánh mắt về phía Lâm Đường lập tức đổi trong nháy mắt. Đặc biệt là khi thấy sọt to trứng gà, gạo, lương thực và cả dầu mà Lâm Đường mang tới thì ánh mắt cô lập tức như đang thần thánh .

Cặp mắt ảm đạm như hai cái bóng đèn công suất cao , sáng đến kinh : "... Đồng chí nhỏ, mấy thứ của cô đều bán ngoài ? mua tất!" Tuy đang kích động nhưng đàn ông vẫn cố gắng đè giọng xuống thật thấp, chỉ sợ những xung quanh thấy.

Tất cả những thứ đều là lương thực đấy!

Bao nhiêu năm từng thấy qua mì trắng và dầu chất lượng như .

"Anh chắc ? Mấy thứ mang tới cũng ít . Hai mươi cân mì trắng, hai mươi cân gạo, còn bốn mươi cân lương thực, hai cân dầu nữa..."

Mỗi khi Lâm Đường một thứ thì trong lòng của đàn ông rung động nhiều hơn một chút, yết hầu lăn lộn kịch liệt.

"Muốn , đều mua tất, là cô tới nhà ?" Người đàn ông hỏi. Vừa hỏi xong cảm thấy lời chút thích hợp, vội vàng bổ sung thêm: "... Không tới nhà cũng , cô giao dịch ở nơi nào cũng đều hết, chỉ sợ mang đủ tiền thôi."

Lâm Đường : "Cứ theo ý , tới nhà !" Chẳng thèm lo lắng đến chuyện đen ăn đen chút nào.

TBC

Nếu sợ thì cũng khác sợ cô. Ai mà dám đen ăn đen với cô hả, thì...

Trong lòng kinh ngạc nhưng cũng hỏi nhiều mà giải thích thêm một câu,"Vợ đang ở nhà, nhà ở trong xưởng sắt thép..." Vừa dẫn theo Lâm Đường về phía xưởng sắt thép.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-nien-dai-vo-nho-hung-du-duoc-cung/chuong-137.html.]

Nhà ở trong huyện quý giá, nhà của đang ông là do trong xưởng phân cho nên quá lớn, chỉ hai mươi mấy mét vuông. Thế nhưng diện tích đó ở niên đại thực sự tệ .

Người đàn ông gõ gõ cửa. Chỉ trong chốc lát , một phụ nữ mở cửa.

"Đã về đấy ? Bảo đừng thì cơ. Anh mau ăn cơm , cơm nước xong cũng đến giờ ..." Trong giọng của phụ nữ mang theo chút oán trách và đau lòng. Oán trách đàn ông ngay cả cơm cũng ăn mà chạy tới chợ đen.

"... Vợ ơi, tìm !" Người đàn ông thấp giọng , giọng điệu tràn đầy sự vui mừng.

"Gì cơ?" Người phụ nữ kinh ngạc.

"Bây giờ đừng chuyện vội, chúng nhà !" Người đàn ông xong thì xoay về phía Lâm Đường: "Đồng chí nhỏ, chúng thôi? Nếu cô lo lắng thì cần đóng cửa cũng ."

Lúc phụ nữ mới thấy lưng chồng còn một cô gái nhỏ với gương mặt đen tuyền, vội theo chồng : " đúng, đồng chí nhỏ mau nhà !"

Lâm Đường theo họ nhà, : "Cứ đóng cửa ."

sợ hai vợ chồng lòng hiểm độc, giá trị vũ lực siêu cao nên cô thực sự chẳng sợ họ tay, ngược cô càng lo lắng khác thấy gặp phiền toái hơn.

"Đồng chí nhỏ, là cô gạo, mì trắng, dầu, trứng gà và cả lương thực nữa đúng ? Bao nhiêu tiền ?" Người đàn ông về phía Lâm Đường .

"Mì trắng ba mao tiền một cân, gạo trắng hai mao rưỡi một cân, lương thực một mao rưỡi một cân, còn dầu thì bốn mao một cân, hai thấy thế nào?"

Người đàn ông cân nhắc một chút, trong lòng vui sướng đến phát run.

Mì trắng chỉ ba mao, gạo trắng hai mao rưỡi...

Đây là cái giá thần tiên gì thế !!

 

Loading...